[Chap 41-56] Đọc truyện Bà xã nghịch ngợm, em là của anh

[Chap 41-56] Đọc truyện Bà xã nghịch ngợm, em là của anh
Rate this post

CHAP 41

Nguy cơ bị mất “nụ hôn đầu” đang tới rất gần mà nó thì vẫn “bất tỉnh nhân sự” không biết gì.

-Thưa cậu….

Nhưng đôi môi kia chưa kịp chạm vào môi nó thì cánh cửa bật mở, một tên mặc đồ đen xông vào làm khuôn mặt của người ngồi bên nó khó chịu

-Cái gì?

-Ơ…thưa thưa cậu…Tên Gia Huy tới nói muốn đón vợ hắn về …. Trông bộ dạng rất hung dữ còn mang cả người theo nữa

-Hừ….nhanh vậy sao?

Hắn thư thái bước ra, nhìn nó lần cuối, nó vẫn thim thiếp trong mộng mị.

-Ồ, hôm nay có chuyện gì mà làm cậu đích thân tới nhà tôi vậy?

Giọng nói gian xảo làm hắn ngước lên, phía trên những bậc cầu thang một người bước xuống mỉm cười đầy ẩn ý.

Hắn cũng cười lấy lệ

-Xin lỗi đã trễ còn làm phiền.

-Không có gì.

Hắn cùng Mạnh Khang ngồi xuống chiếc ghế sofa rộng trong phòng khách cùng chủ nhà.

-Vậy có chuyện gì sao?

-À, là do vợ tôi.

Ánh mắt đối diện tỏ vẻ ngạc nhiên

-Vợ cậu?

-Đúng, hôm nay vợ tôi không khỏe. Có người nói thấy cậu đã …giúp đưa cô ấy về nhưng …. Hình như cậu đưa về nhầm chỗ

-Á…ha ha ha ha

Một tràng cười ngạo nghễ vang lên. Hắn bắt đầu hết kiên nhẫn

-Quốc Minh,cậu bắt đầu làm tôi hết kiên nhẫn rồi đó

-À, xin lỗi. Nhưng tôi làm sao dám động tới vợ của cậu chứ. Biết đâu cậu làm cô vợ xinh đẹp giận dỗi nên cô ta bỏ đi mất thôi

Hắn không đáp, tư thế dần thả lỏng dựa vào ghế. Mạnh Khang vẫn điềm đạm

-Quốc Minh, cậu thừa biết thông tin chúng tôi có không bao giờ là sai

-Thì sao?

-Thì….mày nên trả người đi

Đổi cách xưng hô là dấu hiệu cho cả 2 biết đôi bên đã bắt đầu trở mặt.

-Tao không giữ người của tụi mày

Rầm….

Hắn giơ chân đạp đổ cái bàn trước mặt.

Quốc Minh đứng lên hắn cũng đứng lên, rất nhanh túm lấy cổ áo Quốc Minh hắn ra lệnh.

-Mày tới số rồi, đồ của tao cũng dám động tới.

Bọn người của Quốc Minh mặt mày bặm trợn đứng xung quanh đợi lệnh, người của hắn tuy không nhiều bằng nhưng cũng đứng dậy sẵn sàng.

Mạnh Khang ra lệnh

-Kiểm tra đi.

-Tụi mày dám sao?

Quốc Minh không nhường nhịn nữa hất tay hắn ra khỏi người ánh mắt giận dữ.

Người của hắn xông lên thì bị bọn người của Quốc Minh cản lại, hai bên bắt đầu xảy ra xô xát.

Quốc Minh nhanh chóng lôi trong người ra một khẩu súng , nhanh nhẹn hắn lên đạn chỉa thẳng vào hắn

Cạch…….***

-Mày hết thời rồi – Quốc Minh nhếch mép nhìn hắn cười giảo quyệt

Cạch……***

Tiếng lên đạn lần này phát ra sau lưng Quốc Minh, Mạnh Khang đã đứng phía sau nhắm thẳng súng vào kẻ thù

Quay sang Quốc Minh bỗng cau mày

-LẠi là mày, con chó của họ Trần

-Bỏ súng xuống!

Mạnh Khang đáp lời bằng một câu dứt khoát. Hắn đứng đó quan sát nét mặt của Quốc Minh một cách bình thản

-Có vẻ thế trận thay đổi rồi hả?

Quay sang Quốc Minh thấy đám đàn em của hắn đang nằm la liệt trên sàn.

-Khốn kiếp, lũ vô dụng.

-Vậy bây giờ tao đi tìm người được rồi chứ?

Quốc Minh cầm chắc súng trong tay quay hẳn sang hắn

-Nếu mày muốn chết

-Mày cũng vậy! – Mạnh Khang tiến sát Quốc Minh hơn

-Được, vậy tao với mày thử xem

Không khí căng thẳng từng giây, hai họng súng như muốn cướp mạng người khác. Ba người như đang thử thách sự gan dạ của nhau

-Dừng lại đi

Trong không gian lạnh băng một giọng nói khác xé tan không khí ảm đạm. Nhưng trong giọng nói đó chứa một điều gì rất khó hiểu

-Tiểu Du !

Cả 3 nhìn lên thấy nó đang khập khiễng chống nạn bước xuống cầu thang một cách khó khăn

Hắn chạy tới bên nó

-Em có sao không, để anh………

-TRÁNH XA TÔI RA

Nó hất mạnh bàn tay hắ,n ánh mắt nhìn đầy căm phẫn. cả 3 người thanh niên nhìn nó , ánh mắt đầy khó hiểu, riêng hắn bắt đầu xuất hiện một nỗi hoang mang trong lòng

-Đồ khốn, mày làm gì Voi con rồi hả?

Mạnh Khang bỏ súng xuống lao vào túm áo Quốc Minh. Nhưng chính Quốc Minh cũng ngạc nhiên đưa ánh mắt nhìn nó đầy khó hiểu.

Riêng hắn đứng như pho tượng trước mặt nó, rất lâu sau mới lên tiếng

-Em sao vâ……….

Bốp…….

Chưa nói hết câu một cái tát đau rát in hằn dấu tay nó trên mặt hắn, không gian im lặng. hắn nghe thấy nhịp tim mình đập mạnh. Quốc Minh và Mạnh Khang thôi dằng co hướng ánh nhìn về phía 2 người

-Tại sao anh nói dối tôi?

Tim hắn như vỡ tan, cả cơ thể có cảm giác như bị đóng băng, chỉ dám nhìn nó bằng ánh mắt. Thái độ của hắn làm nó thêm tin những gì nó mới biết là sự thật, nó nói nhưng tránh gào lên

Bạn đang đọc truyện trên website hetpin.net
-Anh nói dối tôi đúng không? Đúng không? Anh lợi dụng tôi mất trí, vì đầu óc tôi rỗng tuếch nên anh xem tôi như trò chơi đùa giỡn với ký ức của tôi sao?

Nó nói không kịp thở, lồng ngực nó bây giờ như tắc nghẹn, nó cảm thấy tim đau nhói, hơi thở rất khó khăn

Mạnh Khang lên tiếng

-Em nói gì vậy voi con?

Nó nhếch mép chua chát

-Nói gì à? Gia Huy anh nói đi? Tôi đang nói về việc gì?

Nó nhìn hắn đầy giễu cợt lẫn đau đớn, hắn vẫn đứng đó im lặng trước vẻ bất cần của nó

-TẠI SAO ANH CÓ THỂ NÓI DỐI TÔI NHƯ VẬY? SAO KHÔNG CHO TÔI BIẾT BA MẸ TÔI ĐÃ CHẾT TRONG VỤ TAI NẠN ĐÓ RỒI HẢ?

Nó như vỡ òa, khóe mi cay cay, ném mạnh cây nạn xuống sàn, nó nắm áo hắn giật thật mạnh.

Hắn vẫn im lặng không nói gì, nhưng giờ đây trái tim hắn đang từ từ rạn nứt ra, những vết nứt trùng khớp với vết nứt trong tim nó.

Mạnh Khang cũng im lặng, vì anh ta hiểu rõ việc này, hiểu rõ ngày này sớm muộn cũng sẽ tới. Quốc Minh cũng đã điều tra và biết được mọi việc nhưng nhìn vẻ đau khổ của nó, hắn ta không biết nên vui hay nên bùn, nhưng đồng thời cũng không biết tại sao nó biết được những việc này

Sau vài giây nó buông tay ra khỏi áo hắn. ánh mắt vô hồn

-Tôi biết tất cả rồi, những gì anh nói với tôi đều là dối trá. Gia đình tôi đã phá sản, cty nhà tôi bây giờ thuộc sở hữu của tập đoàn The Rose. Ba mẹ tôi đã mất sau tai nạn và……..và tôi không phải là hôn thê của anh

Từng chữ của nó như con dao khoét sâu vết thương nơi trái tim hắn, nhưng hắn không nói được lời nào, không giải thích cũng không xin lỗi. Mạnh Khang không chịu nổi

-Tiểu Du em hiểu lầm rồi thật ra mọi chuyện không phải như vậy, ai đã nói cho em biết những điều sai sự thật đó?

-Hiểu lầm? vậy là anh cũng biết mọi chuyện, các người xem tôi như con ngốc sao?

-Không phải, thật ra ……..

-VẬY ANH NÓI ĐI. CÓ PHẢI BÂY GIỜ TRÊN ĐỜI NÀY CHỈ CÒN LẠI MÌNH TÔI? CÓ PHẢI GIA ĐÌNH TÔI KHÔNG CÒN GÌ?

Mạnh Khang cúi mặt gật đầu nhưng nhanh chóng tiến lại gần nó

-Nhưng em phải nghe , ngoài việc ba mẹ em còn những chuyện khác là………

-Thôi đủ rồi, tôi không muốn nghe thêm lời nói dối nào từ các người nữa

Nó không nhìn hắn khập khiễn bước ra cửa , đi được vài bước cánh tay nó bị níu lại

-Về nhà với anh ………

-Đó không phải nhà tôi.

-Tiểu Du

Mặc kệ hắn nó vẫn bước đi , cõi lòng nó giờ đây như có những mảnh thủy tinh vỡ cứ vô tình làm đau nó từ bên trong

Nhìn dáng nó hắn không thể làm chủ được nét bình tĩnh trên mặt. Ánh mắt mang tia sợ hãi, hắn bước gấp gáp chặn trước mặt nó. Giang vòng tay rộng ôm chầm lấy thân hình nhỏ bé

-Tiểu Du, em đừng đi…….

Nó cảm nhận được hơi thở và nhịp đập con tim hắn, nó thấy cả người mềm nhũn. Hơi ấm này, vòng tay ấm áp. Liệu nó có đủ can đảm để rời xa?

Môi nó mấp máy đủ để 2 người nghe

-Tại sao?

-Vì…anh rất yêu em. Em đừng đi được không?

Từng chữ của hắn như khắc sâu trong trí óc nó. Mắt nó như nhòe đi, vòng tay hắn càng siết chặt nó hơn.

-Gia Huy…..

Nó gọi tên hắn, 2 tay giơ lên, nếu như trong hoàn cảnh khác thì đôi tay nhỏ bé của nó đã ôm lấy hắn nhưng bây giờ thì mọi việc đã khác, nó rất nhanh làm chủ được lý trí, 2 tay đẩy mạnh hắn ra

-Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa…

Hắn sững người, ánh mắt nó dành cho hắn đầy oán giận, thái độ mà từ trước tới giờ hắn chưa từng thấy nơi nó.

Một lần nữa hắn níu tay nó

-Ở lại bên cạnh anh…….

Khuôn mặt lạnh lùng, nó vẫn cố kìm nén, con tim bước đi theo lý trí, nó ra khỏi cửa hắn rất muốn kéo nó về bên hắn nhưng cả người hắn không thể cử động. Một bức tường vô hình đã cản bước chân hắn.

-Huy , cậu làm gì vậy sao để Voi con đi?

Hắn không đáp, Mạnh Khang vội vàng đuổi theo nó, Quốc Minh cũng vội bước theo. Anh ta biết đây là cơ hội không dễ có được.

-Voi con, Voi Con em đi đâu vậy?

Mạnh Khang đuổi theo đứng trước mặt nó , nó chưa đi xa được

-Đi khỏi các người.

-Mọi việc không phải như em nghe đâu, về nhà đi anh sẽ giải thích……..

-Cậu không nghe sao? Cô ấy không muốn ở với những người dối trá nữa

Quốc Minh đến bên cạnh nhìn Mạnh Khang thách thức. Không quan tâm Mạnh Khang tiếp tục thuyết phục nó

-Voi con, chúng ta về thôi. Bây giờ em còn biết đi đâu?

-Tôi không cần sự thương hại của các người

nó vẫn bước tiếp nhưng Mạnh Khang không bỏ cuộc

-Nhưng em sẽ đi đâu?

-Cô ấy sẽ đi với tôi –Quốc Minh kéo nó về phía anh ta.

CHAP 42

-Voi con?

Mạnh Khang nhìn nó, phía sau, hắn cũng đang nhìn nó chờ đợi một chút phản ứng từ khuôn mặt vô hồn đó. Nhưng khác với suy nghĩ của hắn, nó không kháng cự cũng không ý kiến tất cả chỉ là một khoảng không im lặng

-Tiểu Du, chúng ta về!

Hắn không chịu nổi cảnh tượng này bước nhanh tới gần níu tay nó.

-hai người về đi, để tôi yên

Nó nói , âm thanh không còn gắt gỏng như lúc nãy nhưng pha rõ nét mệt mỏi, ánh mắt cụp xuống nó không nhìn thấy nét mặt hắn lúc này

-2 người nên về đi.

Quốc Minh chiếu ánh mắt đắc thắng về phía hắn , nhanh chóng dìu nó vào nhà. Hắn không dám đưa tay ra kéo người con gái hắn yêu vào lòng nữa, cũng không nói được lời nào. Chỉ thấy trong lòng một cảm giác khó tả đang bao trùm, cảm giác mất đi vật quý báu nhất.

-Về!

Quay người bước đi, hắn lẳng lặng ra xe Mạnh Khang cũng miễn cưỡng quay ra.

-Mai chúng ta lại tới…..

Trong xe Mạnh Khang nhìn hắn thông cảm, nhưng nét mặt hắn vẫn vậy, có điều một nét gì đó cô độc rất lâu rồi mới xuất hiện trên gương mặt. Mạnh Khang im lặng…….suốt quãng đường.

Cạch….

-Em ăn chút đi!

Quốc Minh bê khay thức ăn vào phòng cho nó, nó ngồi bó gối trên giường ánh mắt ráo hoảnh không buồn cũng không khóc. Một cảm giác lạ lẫm với nó cũng như hình ảnh lạ lẫm của nó trước mắt Quốc Minh. Không hiểu sao nhìn nó bây giờ, thân hình nhỏ bé, bờ vai khẽ run khiến Quốc Minh muốn nhào tới ôm lấy nó thật chặt, bản thân anh ta cũng không hiểu nổi cảm giác của mình. Có lẽ nào hắn đã yêu nó rồi sao?

-Em đang làm gì vậy?

Quốc Minh tới gần, hắn ngồi xuống mép giường nhìn nó.

Nó tất nhiên không trả lời. Quốc Minh cũng chẳng lạ gì khi nó làm mặt lạnh với anh ta, nhưng thấy nó chẳng chút cảm xúc thế này quả thật khó chịu

-Trả lời đi!

Khuôn mặt vẫn hung hăng như mọi ngày, Quốc Minh nâng cằm nó lên hướng về phía anh ta, chờ đợi sự phản kháng của nó, nhưng vô ích

Tự nhiên cảm giác tức giận tràn vào phổi làm Quốc Minh cau mày, một cách mạnh bạo Quốc Minh đè nó xuống giường, anh ta cố tình thả tự do 2 tay nó để chờ một phản ứng của nó.

-Em cứ im lặng cũng tốt.

Quốc minh nhìn nó cười nửa miệng, cúi sát xuống khuôn mặt , lần đầu tiên hắn tiếp cận nó gần như vậy mà không bị nó phản kháng hay thậm chí dùng “vũ lực” với hắn.

1s

2s

3s

Nhìn nó như một khúc gỗ, khuôn mặt gần như mất khả năng biểu cảm, Quốc Minh khó chịu ngồi dậy bước ra phía cửa

-Em nghỉ ngơi đi!

Cánh cửa đóng lại, không gian bây giờ là của một mình nó.

-May quá!

Nó mấp máy môi , thật ra không phải nó mất khả năng biểu cảm mà không hiểu sao nó …lười phản ứng. Bây giờ nó chỉ muốn nằm im một chỗ, muốn xóa sạch mọi suy nghĩ trong đầu.

Nhưng thật khó khăn để dẹp bỏ mọi thứ. Nó nhớ như in khoảnh khắc nó mở mắt và vô cùng ngạc nhiên trong căn phòng xa lạ…

*BUỔI CHIỀU (lúc Tiểu Du tỉnh lại tại nhà Quốc Minh, cũng là lúc Quốc Minh đang nói chuyện với Gia Huy dưới phòng khách)

Nó mở mắt, không biết đã thiếp đi bao lâu rồi.

-Đây là đâu?

Nó gượng mình ngồi dậy.

-Tỉnh rồi à?

Nó vô cùng ngạc nhiên khi thấy gương mặt quen thuộc

-Đại….

Vẫn còn phân vân thì cô gái ngồi trên ghế đối diện nhìn nó ánh nhìn không mấy thiện cảm

-Đại Ánh- Cô ta giúp nó trả lời

-Sao tôi lại ở đây? Đây là đâu?

-Nhà của Quốc Minh.

Bạn đang đọc truyện trên website hetpin.net
-Sao?….Nhưng tại sao….

-Tôi thật không hiểu, cô chẳng có gì tốt đẹp nhưng sao lại gây được sự chú ý với biết bao người. Gia Huy của tôi, Khải Tuấn ngu ngốc, bây giờ ngay cả Quốc Minh cũng muốn cô

Nhìn Đại Ánh đầy khó hiểu nhưng nó biết dù với ý định gì thì cô ta cũng không làm những chuyện….có lợi cho nó.

-Tôi về đây

Nó ngồi dậy xỏ giày nhưng Đại Ánh mở lời

-Cô đừng vội, Anh Huy đã tới đón cô rồi

-Sao?

Nó thật sự không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Đại Ánh nhìn nó mỉm cười

-Nhưng có về với anh ấy không là do cô quyết định

-Cô đang nói gì vậy?

-Ồ, tôi quên, đầu óc cô như vậy làm sao nhớ ra được chuyện gì chứ

-Cô nói thẳng ra đi

Nó nhìn Đại Ánh, tim đập nhanh hơn

-Đừng vội, dù sao mọi chuyên cũng ngắn gọn nên sẽ không mất nhiu thời gian đâu

-Cô biết gì về tôi sao? làm ơn nói cho tôi biết đi

-Thật ra cũng chẳng có gì để nói, vì tất cả những gì cô có bây giờ đều không thuộc về cô

-Ý cô là?

-LÀ cô thật ra chẳng có gì cả, từ sau vụ tai nạn cô chỉ là một người vô dụng đầu óc trống rỗng không tiền bạc và………..không gia đình

Nó như nổ tung, những gì Đại Ánh nói quá sức tưởng tượng của , nó không muốn tin những điều đó, nó hy vọng đó chỉ là môt lời nói dối , nó không hiểu cũng như không muốn hiểu những gì Đại Ánh nói . Không buông tha cho nó Đại Ánh nhấn mạnh từng chữ

-Nghe cho rõ. Trước khi tai nạn xảy ra gia đình cô đã phá sản, công ty nhà cô hiện đang thuộc tập đoàn The Rose do Gia Huy quản lý. Tai nạn đó xảy ra chỉ còn mình cô còn sống. Ba mẹ cô đều chết tại chỗ khi xe lao xuống vực.

Nó như muốn gục xuống, đầu quay mòng mòng lồng ngực như bị ép lại

-Cô nói dối , nói dối, Gia Huy nói với tôi……..

-Ngu ngốc, Gia Huy chỉ nói dối cô thôi. À, tôi quên còn một chuyện nữa, thật ra cô…..không phải vợ chưa cưới của anh Huy đâu

Nó như chết lặng, tất cả sụp đổ trước mắt nó, bao nhiêu câu hỏi đặt nặng trong đầu. Tại sao hắn nói dối nó? Tại sao hắn nói nó là vợ hắn? nó có gì cho hắn lợi dụng đâu?

-Sao vậy. Cũng đúng thôi, cô ngu ngốc như vậy chẳng trách anh Huy đùa giỡn với cô lâu như vậy. Bây giờ vỡ mộng rồi tôi nghĩ cô nên quay về đúng vị trí của mình đi

-Đùa giỡn?

Nó mấp máy môi, Đại Ánh vui vẻ ngồi xuống cạnh nó

-Cô thật ngây thơ, cô nghĩ người hoàn hảo như anh Huy lại thích đứa ngờ nghệch, không người thân gia đình, không tiền bạc tài sản như cô sao? Nuôi cô mấy tháng nay là đã tốt với cô lắm rồi

Nó chỉ biết im lặng trước “lòng thương cảm” của Đại Ánh.

-Tôi không tin , Gia Huy không như vậy

Đại Ánh nhếch môi

-Tùy cô, hay cô xuống dưới hỏi anh ấy đi, để xem tôi nói dối hay anh ấy đùa giỡn cô.

Nó muốn đứng dậy nhưng không hiểu sao chân không thể động đậy, chân bị thương vẫn đau ê ẩm nhưng cảm giác đó không làm nó quên đi cảm giác đau trong lòng

-Để tôi giúp. Đây nè

Đại Ánh tốt bụng dìu nó đứng dậy rồi lấy một cái nạn đã được chuẩn bị sẵn đưa cho nó.

Hơi thở khó nhọc nó từ từ khập khiễng bước ra khỏi cửa phía sau là nụ cười đắc ý của Đại Ánh

*HIỆN TẠI

Nó mệt mỏi xua tan những hồi tưởng lúc chiều ra khỏi óc, mệt mỏi nhắm mắt.

Cạch………..

Cánh cửa lại bật mở phá tan không gian im ắng. Nó mở mắt nhìn ra.

Một nụ cười thật tươi hướng về phía nó.

CHAP 43

-Cô vẫn ổn chứ?

Đại ÁNh nhìn nó mỉm cười, nụ cười nó thường thấy ở Đại Ảnh. Tuy cố tỏ vẻ tử tế nhưng niềm vui hiện rõ trên nét mặt cô ta

Nó quay mặt đi, không trả lời cũng lười mở miệng ra nói chuyện lúc này, nhất là khi người đối diện là Đại Ánh

Thấy nó không nhìn mình, Đại Ánh tiến sát ngồi xuống gần nó

-Tôi nghĩ cô nên….biến khỏi nơi này và đi đâu đó thật xa đi

-…………- im lặng

Đại Ánh hết kiên nhẫn thay khuôn mặt tươi cười giả tạo bằng nét nham hiểm thường thấy

-Cô đừng nói mất anh Huy rồi nên định ở lại đây đeo bám Quốc Minh nha?

-……-im lặng

-NÀY CON RANH KIA, TAO ĐANG NÓI CHUYỆN VỚI MÀY ĐÓ

Đại Ánh kéo nó đứng dậy , nó nhìn cô ta chán nản

-Cô ồn ào quá!

-Cái….cái gì?

Đại Ánh càng tức điên

-Mày đừng có mà lên mặt, bây giờ không còn ai chống lưng cho mày nữa đâu

-Thì sao?

-Hừ…được vậy tao nói thẳng, tao muốn mày biến mất khỏi đây ….mãi mãi

Nó nhìn Đại Ánh, lần đầu tiên nó thấy ghét cô ta ghê gớm

-Không thì sao?

Bốp…

Một lần nữa Đại Ánh giáng xuống mặt nó một cái tát tay đau điếng, chân đang bị thương nó ngã nhào xuống giường

-ĐỒ LỲ LỢM, MẶT DÀY, MÀY KHÔNG BIẾT BÂY GIỜ MÀY ĐANG TRONG TÌNH CẢNH GÌ SAO?

Nó nằm im không động đậy cũng không trả lời. bây giờ Đại Ánh giết nó chắc nó cũng không phản kháng

-MÀY….

-Cô đang làm gì vậy?

Đại Ánh giật mình nhìn ra phía cửa phòng, Quốc Minh đang nhìn cô ta

-Tôi….

-Hết giờ thăm bệnh rồi!

Quốc Minh nói giọng ra lệnh rồi quay lưng bước đi, Đại Ánh hiểu ý lẽo đẽo theo sau, không quên lườm nó đang nằm trên giường.

Bốp….p….

Đi được một khoảng Quốc Minh không tiếc tặng Đại Ánh một cái tát thật mạnh làm cô ta lảo đảo.

-Anh…Anh đánh tôi?

-Tôi cấm cô, sau này không được động tới cô ấy dù là một sợi tóc.

-Cái…cái gì? Vì con nhỏ đó mà …mà đánh tôi sao? Anh…hay anh yêu nó rồi?

Không cần trả lời Quốc Minh chỉ dùng ánh mắt đáng sợ nhất nhìn Đại Ánh

-Lần này coi như cảnh cáo. Nếu còn lần sau đừng trách tôi, tôi không nhân từ như tên Gia Huy của cô đâu.

Đại Ánh có phần hoảng hốt với thái độ của Quốc Minh. Tới khi Quốc Minh đi xa cô ta mới hoàn hồn.

Chính Quốc Minh cũng không hiểu sao anh ta lại hành động cảm tính như vậy, một hành động mà trước giờ anh ta chưa từng làm. Anh ta không ngại đánh con gái nhưng chưa bao giờ anh ta vì ai mà cảnh cáo người khác. Nằm ra giường Quốc Minh chau mày:

-Em đã làm gì tôi vậy….Tiểu Du?

Đường Du, Gia Huy, Đại Ánh, Quốc Minh….Đêm đó giấc ngủ như bỏ quên những người này, họ như có một sợi dây số phận ràng buộc nhau, dù tốt hay xấu thì số phận dường như đang đùa giỡn với họ.

*SÁNG:

Ngày mới vẫn tỏa nắng dù có chuyện gì xảy ra và nó vẫn phải thức dậy dù muốn hay không

Gượng người ngồi dậy, chân nó vẫn còn đau ê ẩm. Đảo mắt nhìn căn phòng xa lạ nó biết mọi chuyện đã xảy ra là sự thật, không phải một giấc mơ, hay nói đúng hơn là cơn ác mộng.

Không gian yên tĩnh làm nó bình tâm lại, suy nghĩ về tất cả mọi chuyện. thở hắt ra nó lặng lẽ bước xuống giường, xỏ giày bước ra khỏi phòng

-Ai vậy? –Những lời xì xầm bắt đầu râm rang, có vẻ không có nhìu người biết về sự có mặt của nó trong nhà này.

Bạn đang đọc truyện trên website hetpin.net
-Thôi kệ đi, mau làm việc thôi!

Cứ như vậy nó chậm rãi cố nhấc từng bước ra khỏi ngôi nhà lạnh lẽo trong lời bàn tán của những người giúp việc

*NHÀ GIA HUY

Nằm trên giường hắn mệt mỏi mở cặp mắt đang cay xè nhìn ra cửa sổ , hôm nay mọi thứ thật im ắng, nhìn đồng hồ thấy đã 10 giờ sáng. Cả đêm qua khó khăn lắm hắn mới lim dim được một chút.

Không gian im lặng báo hiệu cho hắn biết cuộc sống cô đơn lạnh lẽo lại một lần nữa quay về với hắn.

Cộc…cộc…

-Huy, cậu còn ngủ sao? xuống ăn sáng đi – Mạnh Khang gõ cửa nói vọng vào

-Ừm…

Hắn trả lời một cách chán nản rồi lê bước vào nhà vệ sinh. Nhìn mình trong gương hắn thấy như mấy năm rồi chưa soi gương vậy, khuôn mặt mệt mỏi làm hắn thấy chán chính bản thân mình

Cạch….

Mở cửa phòng nó , mọi thứ vẫn như cũ, trên giường bé voi vẫn nằm đó tươi cười. nhưng hôm nay ngôi nhà lại trở nên u ám vì vắng bóng nó, thiếu tiếng cười và những trò nghịch ngợm của nó.

Xuống nhà hắn thấy mọi người đang chờ mình hắn, không khí có phầm ảm đạm

-Thiếu gia, cậu ăn sáng bây giờ luôn chứ?

Hắn không trả lời đi thẳng ra cửa

-Nè, đi đâu vậy?

Mạnh Khang chạy theo hắn ra xe, khuôn mặt tên bạn thân sau một đêm trở nên hốc hác hơn khiến Mạnh Khang phần nào hiểu được nơi hắn muốn đến.

Không hỏi nhiều, Mạnh khang lên xe với hắn, điểm đến chắc chắn là nhà Quốc Minh.

*NHÀ QUỐC MINH

Cạch….

-Em dậy chưa?

Quốc Minh mở cửa phòng nó , nhìn vào trong anh ta cau mày, căn phòng trống trơn…

Lần đầu tiên Quốc Minh có cảm giác này, tim đập mạnh hơn, anh ta bực tức ra mặt

-NGƯỜI ĐÂU HẾT RỒI….

Vừa xuống nhà Quốc Minh vừa tức giận hét lớn làm bọn người hầu và đám người của hắn giật mình sợ hãi, ít khi nào , hầu như không khi nào họ thấy cậu chủ của mình như vậy

-Thưa cậu có chuyện gì vậy?

-Đường Du đâu?

-Đường…Đường Du nào?-Lão quản gia đơ mặt ấp úp nhìn chủ mình

Lúc này quốc Minh mới nhớ ra nó không phải là khách của hắn mà là do hắn bắt cóc về, người trong nhà không ai biết mặt nó trừ 2 tên vệ sĩ thân cận với hắn

-Cậu chủ, có khách, tôi bảo họ chờ nhưng…..

Đang tức giận, nhìn ra lại thấy hắn và Mạnh Khang từ đâu xộc vào nhà mình khiến Quốc Minh càng tức hơn

-Chuyện gì nữa?

-Vợ tôi đâu?

Quốc Minh nhìn hắn giễu cợt

-Vợ? vợ nào?

-Đừng giả vờ, tôi tới đón Tiểu Du về

-Ha ha ha ha …………

Nghe tới đây quốc Minh cười một tràng dài khiến hắn thấy vô cùng khó chịu

-Xin lỗi….tại cậu toàn nói những câu ngớ ngẩn. Hôm qua cô ấy đã nói không muốn về với cậu rồi không nhớ sao?

-Đó không phải chuyện của cậu. Chỉ cần đưa Tiểu Du cho tôi là được

-Tại sao tôi phải làm vậy?

-Vì nếu không làm vậy tao sẽ không tha cho mày…

-Hừ….Cô ấy không có ở đây

-Gì? Mày đang gạt ai?

-Sáng nay Tiểu Du của mày đã bỏ đi rồi

Nhìn Quốc Minh không có vẻ gì là nói dối, nghĩ lại với cá tính của nó cũng không dễ dàng gì chịu ở lại đây. Hắn không nói thêm gì nữa vội bỏ đi

-Chuẩn bị xe –Quốc Minh ra lệnh cho đám tay chân . Anh ta nhìn theo hắn với cặp mắt háo thắng

-Phải tìm ra trước hắn…

CHAP 44

Ngoài Quốc Minh và hắn còn một người cũng bắt đầu đi tìm nó nhưng với mục đích hoàn toàn khác.

Về phần nó, như người mất hồn, nó khập khiễn bước trên đường, bản thân cũng không biết đang đi đâu và con đường này dẫn tới đâu, nhưng nó hy vọng con đường này sẽ đưa nó đi xa hắn, xa mọi dối trá, sự ganh ghét và mọi thứ.

-Tiểu Du…..Tiểu Du….

Trên xe Khải Tuấn thấy nó đang khập khiễng bước đi, khuôn mặt thất thần, vội bước xuống xe, Khải Tuấn nắm vai nó lắc lắc

-Tiểu Du? Em sao vậy? Sao em đi có một mình ?

-………………

-Tiểu Du? Em vẫn ổn chứ? Nghe anh hỏi không?

Khải Tuấn phải lay vai nó mạnh hơn mới hướng sự tập trung của nó về thực tại

-Khải Tuấn!

-Ừ, em sao vậy? sao lang thang ngoài này một mình?

-Em…Em không biết phải đi đâu!

-Sao?

Bao nhiêu sự kìm nén và uất ức nó dồn nén nó cố chịu đựng, bây giờ nhìn thấy sự lo lắng , dịu dàng của Khải Tuấn nó không thể kìm chế được, nước mắt trào ra từ khóe mi, bờ vai nhỏ trong tay Khải Tuấn rung lên, nó nghẹn lời chỉ biết khóc.

Khải Tuấn chưa biết chuyện gì nhưng thấy nó khóc không thành tiếng , nước mắt lã chã rơi khiến trái tim Khải Tuấn rất lâu mới có lại cảm giác nhói nhói nơi lồng ngực.

-Tiểu Du…

Nhẹ nhàng Khải Tuấn kéo nó về phía mình ôm chặt thân người đang run lên của nó. Nó cứ khóc, tất cả mọi thứ vỡ òa, nước mắt cứ như vậy thi nhau rơi ướt vai áo Khải Tuấn.

Phía xa một ánh mắt sắc lẻm đang quan sát.

Không biết nó đã khóc bao lâu, chắc cũng nửa tiếng rồi, ngước lên thấy ánh mắt xót xa của Khải Tuấn mà nó hối hận quá, tại sao lại để Khải Tuấn thấy tình trạng bây giờ của nó làm gì chứ?

-Lên xe, anh đưa em về

Khải Tuấn nắm tay nó nhưng nó níu lại lắc đầu

-Sao vậy?

-Em không về đó được nữa, đó không phải nhà em

Add Comment