[Chap 51-75] Đọc truyện Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh

[Chap 51-75] Đọc truyện Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh
Rate this post

Chap 51: Tranh giành

Sau khi đưa nó lên phòng Quân cũng ngồi đó luôn. Quân đang lo cho nó, Quân quyết định rồi, Quân sẽ ở đây tới khi nó tỉnh lại.

Hắn lên cùng với chiếc khăn lạnh trên tay, không quan tâm tới Quân đang làm gì, đặt chiếc khăn lên trán cho nó và đặt luôn cái nhiệt kế vào. Rồi hắn lại đi lấy thuốc

Hắn quên béng mất lúc ăn trưa xong nó chưa uống thuốc cho nên bây giờ mới sốt lại như vậy

Khẽ nâng nó ngồi dậy, Quân rút nhiệt kế ra, nó lại tăng 1 độ rồi. Hắn đi tới quăng thuốc cho Quân, nếu Quân thích tranh với hắn thì hắn nhường luôn, không thèm nữa.

Quân ngồi tìm đủ mọi cách để cho số thuốc đó vào người nó, nhưng mãi mà chẳng làm được gì cả. Hắn ngồi nhìn rồi nhếch môi cười

-Này, tôi có kêu cậu cho cô ta uống liền đâu, để tối rồi uống

Quân tự cốc vào đầu mình một cái, bây giờ mới “thấm”, hic, đôi khi trong một số trường hợp con người ta trở nên lú lẫn. Khẽ trách cái tên đáng gét bây giờ mới chịu nói làm nãy giờ Quân phải khổ sở.

-Này, cậu xuống với mọi người đi, để tôi trông Nhi cũng được- Quân đuổi khéo

-Không thích!!

Vậy là lần nữa, chẳng ai chịu nghe ai, và cả hai cứ ngồi lì ở đó. Quân ngồi cạnh nó, hắn ngồi đọc sách. Xem như không có hắn ở đây, Quân nắm lấy tay nó.

-Cô ta đâu có bị hôn mê mà phải nắm tay cầu nguyện cho cô ta tỉnh lại như vậy!!

-Thích

Hai tên này cứ đối đáp với nhau như vậy. Hoàng Yến đi vào cùng đĩa trái cây trên tay. Nhìn cả hai vẫn đang chọc ngoáy nhau, khẽ lắc đầu.

-Phong, cậu xuống dưới cùng mọi người đi, để Quân ở lại là được rồi

-Không thích!!

-Tôi lớn hơn câu đấy nhé đừng có mà cãi

-Kệ chị

Hoàng Yến khẽ nhếch môi cười, đi lại nói nhỏ với hắn “Nếu cậu không nghe tôi sẽ nói với mọi người rằng cậu thích con bé nên lo cho nó mà không chịu xuống đấy, Quân thì cậu ta nhận là thích con bé rồi nên không dọa được đâu”

Thoáng đỏ mặt, từ trước đến giờ hắn toàn là hù dọa người khác (đặc biệt là nó). Bây giờ lại bị người khác hù dọa như vậy thật là bực mình (hiểu cảm giác của Nhi chưa!!). Đành phải đứng lên đi xuống. Hắn chưa từng nói ra tình cảm của mình và bây giờ cũng như vậy, hắn không biết tại sao bản thân lại không muốn nói ra chuyện đó. Trước khi đi hắn còn quăng lại cho Quân một câu

-Đừng có lợi dụng, trong này có camera đấy

Hắn chỉ nói thế thôi chứ thật ra không hề có camera ở đây, hắn sợ nếu hắn đi thì Quân sẽ lợi dụng thời cơ như lén hôn nó chẳng hạn. Nhưng lời nói của hắn trở thành vô nghĩa khi mà Quân nghĩ “Nếu có camera thì tôi sẽ làm cho cậu bỏ cuộc”. Rồi Quân định tiến tới hôn nó nhưng khựng lại “Lỡ như cậu ta đưa cái video cho Nhi xem thì chắc là Nhi sẽ giận mình mất, thôi thì từ từ rồi tính”, và Quân lại ngồi xuống

Hắn ngồi ở bên dưới mà cứ bồn chồn không yên, nếu như Quân mà dám lợi dụng thì thật sự là hắn sẽ không ngần ngại mà tặng cho Quân mấy cú đấm đâu. Nhưng làm sao mà biết được Quân có lợi dụng hay không khi mà hắn lại phải ngồi đây. “Hay là kêu cả đám lên phòng cô ta? Nhưng mà bệnh thì cần phải nghỉ ngơi……. Khó chịu quá!!”. Đã vậy mà bà chị Hoàng Yến cứ ngồi nhìn hắn cười cười lại càng làm cho hắn muốn nổi điên lên được

Thời gian cũng dần trôi qua và nó cũng dần hạ sốt. Bắt đầu tỉnh lại và tiếp nhận một tô cháo nóng hổi khác do hắn giựt từ tay của Hoàng Yến. Nó nhìn tô cháo mà nhăn nhó. Hic, bây giờ thì thế nào cũng phải ăn cho bằng hết nếu không thì…….

Bạn đang đọc truyện trên website hetpin.net
Rồi lại cầm muỗng lên và cứ vài phút lại cho vào miệng một muỗng. Lần này thì nó ăn không nổi nữa, được chưa tới một nửa thì nó ngưng. Vừa đặt tô cháo xuống thì…

-Ăn hết!!

Hắn mắt dán vào quyển sách nhưng lại có thể biết được nó đang có ý định bỏ đi. Giật mình nó lại cầm tô cháo lên, nhìn Quân với gương mặt bi thảm

Quân nghe hắn nói như ra lệnh và mặt nó thì như đưa đám, Quân lại đưa tay lấy tô cháo đặt lên bàn, và đưa thuốc với nước cho nó

-Ăn không nổi nữa thì thôi, Nhi uống thuốc đi!!

-Tôi nói ăn hết!!

Hắn lại ra lệnh một lần nữa, nó không biết phải làm sao, uống thuốc hay ăn gì nó cũng chẳng muốn. Nhưng…….. nó sợ hắn cho nó nghỉ học

-Nhi đừng quan tâm tới cậu ta, cứ uống thuốc đi

Quân vẫn kiên trì đưa nước và thuốc cho nó. Lúc này thì hắn không còn dán mắt vào sách nữa, hắn quay qua nhìn nó, Quân cũng nhìn nó……. làm sao đây!!! Thôi thì thà uống thuốc là xong, một “cực hình” thôi, nếu ăn thì sẽ là một “cực hình” khác nữa. Chắc là hắn sẽ không nỡ nhẫn tâm đuổi học nó đâu nhỉ?

Nghĩ rồi nó đưa tay định đón lấy ly nước thì tin nhắn tới

“From Tên đáng gét”

[Cô nghĩ là cái hợp đồng hết hạn rồi sao? Hay là cô quên luôn hợp đồng rồi? Hợp đồng ghi là cô phải nghe lời tôi! Từ trước đến giờ cô chưa từng thực hiện hợp đồng và bắt đầu từ bây giờ nếu cô không nghe lời một lần nữa thì mọi người sẽ biết về sự tồn tại của bản hợp đồng này và đồng thời ngôi nhà của cô cũng đi theo luôn đấy!!]

Hắn là siêu nhân hay sao vậy chứ? Mới đây mà đã gửi cho một tin nhắn dài ơi là dài kèm theo lời nhắc nhở và…… hăm dọa. Hic, đau khổ triền miên…. Tên này điên lắm, lỡ như nó không nghe lời một lần nữa thì không chừng hắn cho nhà nó bay thật. Đặt điện thoại xuống, ráng nặng ra một nụ cười rồi nói với Quân

-Thôi để Nhi ăn hết rồi uống thuốc, chứ…… sợ ăn ít quá không đủ chất.

Rồi lại ngậm ngùi ăn tiếp trong đau khổ. Hắn thì chỉ nhìn Quân nhếch môi cười làm Quân tức điên. Thật ra thì hắn có thần thánh gì đâu, hắn biết trước thế nào nó cũng sẽ ăn không hết và chuyện này có thể sẽ xảy ra nên hắn soạn sẵn một tin nhắn rồi lưu vào nháp sau đó thì send một phát là xong

Ăn xong tô cháo nó lại nhìn đống thuốc Quân đưa trân trối.

-Quân ơi, lấy dùm Nhi ly nước đầy hơn đi, nhiêu đây không đủ đâu?- rồi lại kéo Quân đến gần nói nhỏ- Nhi bỏ bớt mấy viên được không???

Nó lại làm mặt bi thảm, nhưng lần này lại nhận được một cái lắc đầu từ Quân. Chuyện gì cũng được, nhưng uống thuốc mà bỏ bớt thì bao giờ mới hết sốt cho nên Quân không chấp nhận

Lấy lên một ly nước khác, Quân nhìn nó cứ nín thở rồi lại quăng tọt một lần hai viên và uống hết một đống nước sao mà tội nghiệp quá. Mà thuốc hắn đưa thì lại đến 7,8 viên. Không biết lấy ở đâu ra, thôi thì uống ít ít lại.

“Thôi Nhi bỏ đi ^-^”- Quân nói nhỏ

Nó mừng rỡ, vừa định quăng số thuốc đó vào sọt rác thì một lần nữa hắn lại lên tiếng.

Chap 52: Vẽ tranh

-Uống hết!!

Ax, nó lại bắt đầu nóng máu rồi, sao lại ép buộc nó như vậy chứ? Đúng là ác độc mà, nhưng hắn lại nói “một lần không nghe lời nữa……” Đau lòng thật, vậy là không uống không được.

Quân chợt đi đâu đó, nó cũng chẳng để ý nữa, nhìn mấy viên thuốc trên tay. Nó quay qua quát vào mặt hắn

-Không uống thì có sao đâu chứ!! Cứ bắt uống là sao? Đúng là đáng gét!!!

-Hợp đồng!!

Ngắn gọn, chỉ có hai từ nhưng cũng đủ để nó phải nín thở và tiếp tục cho số thuốc đó vào miệng một lần nữa. Sau một lúc khó khăn thì cuối cùng nó cũng nuốt được hết và Quân cũng bước vào, chìa ra cho nó một cây kẹo mút.

Mắt nó sáng rỡ, chộp ngay cây kẹo rồi cho vào miệng. Vị ngọt của cây kẹo làm tan đi vị đắng của thuốc, nó cười tít mắt, hắn ngồi nhìn cái miệng nó chúm chím mút kẹo mà lại thấy gét……. cây kẹo.

Quân thì bây giờ lại giở chứng, không cho nó ra khỏi giường, Quân nói là khi nào hết sốt thì muốn đi đâu cũng được. Hic, sốt thì sao đâu chứ? Chán, nó lại năn nỉ Quân

-Quân à……. Chán quááááá!!! Xuống dưới chơi đi

-Hết sốt rồi Nhi thích làm gì cũng được, bây giờ còn sốt, lỡ như Nhi lại ngất thì…..

-Nhưng mà chán quá à! Ngồi đây một lúc nữa chắc là Nhi điên mất!!!

Quân nhăn mặt rồi chợt “A” lên một tiếng và chạy đi đâu đó, vài giây sau Quân quay lại cùng với mấy tờ giấy và hai cây bút chì.

-Vẽ tranh đỡ chán!!

-Ax….. hết trò rồi hả trời!! Nhi đâu biết vẽ

-Vẽ gì cũng được, đốt thời gian mà, Quân cũng vẽ nè!

Trong khi nó với Quân ngồi nói chuyện rôm rả thì hắn chẳng thèm quan tâm, mắt dán vào sách nhưng tâm trí lại chẳng tập trung được, nhíu mày lén nhìn hai con người kia đang ngồi “tự kỉ”

“Bao nhiêu tuổi rồi mà còn vẽ vời, đúng là rãnh quá không có việc làm chứ gì?”- Nghĩ rồi hắn đứng lên, đi kêu Mi, Lam, Duy, Long lên luôn. Không thèm kêu Hoàng Yến

-Hai người đang làm gì vậy?- Mi chạy bắn vào, nhảy ngay lên giường nó, mặt hớn hở

-Vẽẽẽẽẽ…….- nó kéo một hơi dài chán nản.

-Ồ, vậy chúng ta cùng vẽ đi- Hoàng Yến vừa đóng cửa vừa cười nói

Vậy là không hai bảo ai, tới cướp mấy tờ giấy rồi chạy đi tìm mấy cây bút, chẳng mấy chốc cái phòng nó biến thành…… khu nghệ thuật. Ai nấy cắm đầu vẽ, chỉ có hắn ngồi đọc sách nên chẳng quan tâm, nó lén nhìn. Thấy gét quá…… Hoàng Yến đang vẽ hắn lại khẽ mỉm cười, thật là……….. Bỗng dưng, nó cũng….. muốn vẽ hắn. Nhưng sợ lỡ như mọi người hiểu lầm tưởng nó thích hắn thì chết (thích chứ gì nữa)

Thế là lại cố gắng không thèm quan tâm, nó lại cắm cúi vẽ……..

15” sau

-Xong rồi- nó hí hửng miệng cười tươi rói

-Đâu, đâu??- nó vừa dứt câu, Lam liền bay tới chiêm ngưỡng “tác phẫm nghệ thuật”-Aaaa…… Con kia, sao mày lấy tên tao đặt tên cho khỉ hả????- Lam hét lên tức tưởi khi nhìn vào bức tranh nó vẽ toàn là khỉ và bên cạnh có chú thích Lam, Mi, Duy, Long, Quân và…… Hoàng Yến. Hắn không hề xuất hiện trong đó

-Đâu có đâu, tao vẽ tụi bây mà!! Khỉ đâu mà khỉ??- mặt tỉnh bơ

-Mày định bôi nhọ nhan sắc của tao đó hả? Mặt tao “dễ xương” như vầy, mà mày vẽ y chang con khỉ à……- Lam bóp cổ nó lắc tới lắc lui.

-Ááááá….. Quân ơi…… cứu!!!!

Nó nhìn Quân cầu cứu khi mà hai con nhỏ đang nhào vào “hành hạ” người bệnh. Đứa thì bóp cổ, đứa thì lấy gối….. đập đầu. Thấy vậy Quân liền nhào tới, làm hành động “nghĩa hiệp”

Bạn đang đọc truyện trên website hetpin.net
-Ê!!! Quân thấy đẹp mà!! Xấu đâu!!

-Khụ khụ……. thấy chưa….. khụ…… Quân khen đẹp….. khụ….. mà!!!- nó vừa ho vừa nói. Không ngờ hai con bạn nó ác thật, đùa thôi mà bóp cổ nó như muốn giết thật vậy.

-Thôi được, bỏ qua!!- Thế là Mi, Lam lại đứng phắt dậy và chạy về chỗ của mình vẽ tiếp.

Một lát sau các “tác phẩm” được trưng bày, mỗi người vẽ mỗi kiểu. Mi thì vẽ toàn là vịt và vịt, còn Lam thì lại vẽ cây quá trời cây, Duy lại vẽ hình ai đó (Lam) nhìn mãi chẳng ra, còn bức tranh mà như con nít cấp một vẽ với hai người một trai, một gái nắm tay nhau thì của tên Long. Chị Hoàng Yến thì vẽ ai thì “ai” cũng biết rồi nên “ai” không thèm chiêm ngưỡng nữa.

Nó quay qua nhìn Quân, Quân vẫn cặm cụi vẽ, nó lén nhìn……Ặc! Hóa ra nãy giờ Quân lừa nó, Quân đâu có “vẽ bậy” như mọi người mà Quân lại “viết bậy”. Nó giật phắt tờ giấy. Sao chỉ ghi có kí tự đầu? Chã hiểu gì!! Quân viết “Q M N V N L Q T N M K B N N N T N?…….” (Quân muốn nói với Nhi là Quân thích Nhi mà không biết nói như thế nào?………..)

Và đó là dòng đầu tiên, sau đó là một đống chữ khác nữa, nó nhìn mà choáng. Hỏi Quân mấy chữ đó là gì thì Quân chỉ cười rồi nói ngứa tay viết bậy. Thôi thì ngứa tay viết bậy, không tra cứu nữa!!

Ngày hôm đó vậy là cũng hết. Nó cũng cảm thấy khỏe hẳng ra, chắc ngày mai là đi học được rồi. Nó mừng lắm, thà phải đi học cho dù bị phạt hay bắt chạy vòng vòng thì nó vẫn thích hơn là nằm ì ở nhà một chỗ

Hoàng Yến trước khi về còn hỏi nó có số điện thoại của hắn không? Thật là khó chịu mà. Gét thật!! Vậy nên nó trả lời không có và nhận lại được một câu “Không có hả? Chị có số đây, lấy không?” Đúng là người bệnh cũng không tha mà. Tức muốn sôi máu, nó hét lên một tiếng “Không” rồi đầy chị ta ra ngoài, đóng xầm cửa. Ụp đầu vào gối tức tối. Mà nó cũng chẳng hiểu sao nó lại tức giận nữa.

Còn hắn thì ngồi ở trong phòng, trong đầu hắn những hình ảnh Quân và nó cười giỡn lại hiện lên và bay vòng vòng trong đầu hắn. Ax…. Bực mình thật, hắn muốn tống hết nó ra ngoài nhưng lại không được.

Rồi hắn cũng ụp mặt vào gối và cả hai dần “chìm vào quên lãng”.

6:00 sáng

Nó vội bật ra khỏi giường, hôm nay nó phải đến trường mới được. Vừa bước ra khỏi phòng đã thấy hắn xuất hiện ở trước phòng hắn. Thấy nó hắn tiến lại, không nói không rằng, hắn đưa tay lên sờ trán nó. Vừa định hất tay hắn ra thì hắn lại nói “Đứng im” làm cho nó chẳng dám hó hé gì.

Hiện tại thì nhiệt độ cơ thể của nó đã trở lại bình thường và hắn sẽ để cho nó đi học.

Chỉ tại con bạn trời đánh, làm cho nó vướng víu vào cái High School Musical nên bây giờ giờ về là nó phải ở lại để xem người ta diễn, chán chết được. Không những vậy nó còn bị bắt phải phụ dọn dẹp, làm đồ diễn…… cứ như là đang bị phạt ý.

Đang lúi húi nhặt cái đống dây để trang trí. Gì mà quăng tứ tung mà còn nhùi lại một đống, làm cho nó khổ sở. Nếu như bình thường thì chắc giờ này nó đang ở nhà ngồi ăn ngon lành rồi, bây giờ vào đây lại phải làm “osin không công”. Sao mà càng nghĩ thì nó lại càng muốn bằm Mi ra cho rồi.

-Nhi!!! Cẩn thận!!

Chap 53: Đừng có động vào cô ta một lần nào nữa!!

Rầm!!

Một âm thanh chói tai vang lên. Đầu nó choáng váng, từ từ mở mắt ra cảnh tượng trước mắt thật kinh hoàng.

Cả dàn đèn treo xụp xuống chỗ nó vỡ tan tành. Đúng rồi, lúc nãy nó nghe thấy tiếng ai đó, ai đó gọi tên nó!! Hình như là Quân. Lúc nãy đến giờ nó còn chưa đứng lên được chỉ tìm xem cái gì đã gây ra tiếng động thôi, vội quay qua, đúng là Quân, sao Quân lại nằm im vậy chứ!! Đưa tay lay Quân, nó lo lắng

-Quân, Quân ơi, Quân có sao không?

Quân không trả lời nó, không biết Quân bị gì nữa!! Nó càng lo lắng, càng lay mạnh Quân

-Quân!! Quân nói gì đi chứ!! Quân!!!

Rồi nó nghe tiếng rên nho nhỏ, Quân bắt đầu nhấc người lên (nãy giờ Quân đang nằm kế bên nhưng nữa người đè lên người nó). Khẽ mở mắt, lờ mờ thấy mặt nó, Quân một tay ôm đầu, một tay chống xuống đất để đứng lên. Nó cũng đứng lên theo

-Nhi có sao không?

-Hic, không sao!! Sao cái dàn đèn lại rớt xuống như vậy chứ?

-Không biết, Quân đến tìm Nhi thì chợt thấy nó lung lay vội chạy tới. Cũng may ra tới kịp

Học trường này thật kinh khủng, nó cứ bị “ám sát” hết lần này đến lần khác. Cứ tiếp tục như vậy thì chắc có ngày nó bị ám sát thật quá!! Trời đất! Từ lúc nãy đến giờ mọi người ở đây ai cũng đứng nhìn nó. Thật là, không biết đến hỏi thăm xem người ta có sao không? Hoặc là phãi đỡ người ta đứng lên chứ!! Ai đâu lại đứng nhìn như vậy. Gét thật!!

-Mà Quân đến tìm Nhi có việc gì không?

-À, Quân đến báo cho Nhi biết là ngày mai chúng ta sẽ học hóa ở phòng thí nghiệm rồi sẵn tiện bây giờ chở Nhi về luôn

-Ừ, đợi Nhi tí nha, làm “osin không công” sắp xong rồi

Nghe nó nói Quân lại bật cười, nó cũng nhe răng ra cười. Rồi Quân lại phụ nó làm những việc cần làm

Lúc này tại một nơi khác trong trường, hắn không về, hắn vẫn đang ngồi chờ nó. Tuấn từ đâu đi tới gập người cúi chào hắn, Tuấn luôn tôn trọng hắn.

-Thưa hội trưởng, lúc nãy trong kháng phòng lại xảy ra chuyện ạ

-Chuyện gì?

-Dạ là Ngọc cùng lớp với hội trưởng cắt dứt dây làm dàn đèn treo rơi xuống

“Chẳng phải Ngọc là người của Thảo Trang sao? Cả Ly và Tuyết xô ngã kệ sách nữa. Không lẽ tất cả những chuyện này là do cô sai bọn họ làm sao? Nhưng mục đích là gì chứ??”

-Mở lại camera cảnh lúc đó đi

Hắn vừa dứt lời, Tuấn lôi ra trong cặp một chiếc laptop có kết nối với tất cả camera trong trường. Mở lại đoạn video lúc nãy, từng cảnh từng cảnh đập vào mắt hắn, Quân đã chạy ra cứu nó, nếu không có Quân thì không biết nó sẽ ra sao. Nhìn cảnh đó sao hắn lại đau lòng như vậy? Nó có bị gì đâu. Nhưng bọn Thảo Trang ra tay quá mạnh, nếu như dàn đèn treo thật sự xụp xuống đầu nó thì nhẹ lắm là nhập viện vì chấn thương sọ não…. còn nặng thì vào hòm sớm.

-Mở lại đoạn trong thư viện đi

Tuấn đưa tay ấn vài nút, đoạn video khác lại được chạy. Sao có thể như vậy được? Sao Lâm lại nhào ra cứu nó? Lạ thật!! Hay là lúc đó Lâm đang tìm cách tiếp cận nó. Nhưng việc làm hắn để tâm ở đây đó là hành động của họ mỗi lúc một mạnh tay hơn. Lúc đầu là kệ sách, sau đó là dàn đèn treo. Nếu cứ như vậy thì chắc chắn sẽ còn lần sau. Phải giải quyết nhanh chuyện này thôi.

Bạn đang đọc truyện trên website hetpin.net
Đứng lên vắt cặp qua bên vai, hắn không đợi nó nữa, nó đã có Quân rồi. Trước khi đi hắn để lại cho Tuấn một câu

-Đuổi học cô ta đi!!

Vừa đi hắn vừa lôi chiếc điện thoại của mình ra và bấm số gọi.

-Ra cổng sau trường đi, tôi có chuyện cần gặp

Nói rồi hắn dập máy.

Tại cổng sau trường

-Anh tìm em có việc gì không?- Thảo Trang đi tới mặt cười tươi, hiếm có lúc nào mà được hắn kêu ra gặp mặt riêng như vậy nên cô nàng cứ nghĩ là vớ bở được gì rồi

-Tốt nhất là cô nên dừng lại những việc mình đang làm đi

-Anh nói gì vậy? Em không hiểu

-Đừng giả vờ ngây thơ nữa, Ngọc, Ly, Tuyết đều đã được ra khỏi trường này, cô muốn người tiếp theo là cô chứ?

Vừa nghe đến những cái tên, mặt Thảo Trang tối xầm lại, nhỏ lắp bắp

-Em….. em không hiểu

-Liệu mà tự hiểu đi, một lần nữa thôi. Tôi hứa rằng cô sẽ phải tìm trường khác đấy

Rồi hắn quay lưng đi, để lại Thảo Trang với nỗi bực tức trong lòng “Mới đây mà anh đã điều tra ra được người chủ mưu rồi sao? Tốt đấy! Nhưng vì anh đã phủ phàng như vậy thì tôi sẽ không bao giờ dừng lại đâu! Sẽ còn một màn hoành tráng dành cho anh và cả cô ta”

Về tới nhà, hắn đã thấy nó và Quân đang làm gì trong bếp. Gét thật! Hai người này lúc nào cũng đi cùng với nhau, lúc nào cũng cười cười nói nói. Nhìn mà muốn đập cho (Quân) mấy phát. Quyết không bận tâm, hắn bỏ lên phòng

Hóa ra là Quân đang lấy sách nấu ăn rồi cùng nó tập nấu. Sau một hồi vật vã, cuối cùng nó và Quân đã chế biến xong. Nó mừng rỡ chạy lên phòng kêu Long, Duy và hắn. Sau một hồi lôi kéo, hắn mới chịu xuống bởi hắn….. sợ đồ nó nấu. Còn Long, Duy thì không biết nên nghe có đồ ăn là vọt ngay xuống.

Trước mặt hắn bây giờ là một bàn ăn thịnh soạn với đủ thứ món và đủ thứ màu sắc. Trông rất ngon mắt, nhưng vì nó với Quân làm nên cho dù ngon mắt cỡ nào thì vẫn phải chê cho bỏ gét!!

-Ăn có chết không?- hắn tuông ra một câu rất ư là “dễ thương”

-Chết!! Tôi có bỏ thuốc độc, vậy nên anh đừng ăn

Thật ra mấy món này là do Quân nấu không à. Quân không cho nó làm vì sợ nó lại bị thương. Vậy nên Quân viện cớ “Nhi đứng xem cho biết rồi bữa khác làm cũng được ^-^” Và việc duy nhất nó làm ở đây đó là lấy chén đũa với “lôi kéo” các “nạn nhân”

Nó cứ ngồi ngậm đũa, rồi nhìn xem sắc mặt của Duy, Long và hắn. Ồ! Ai cũng ăn như không có gì xảy ra. Vui thật!! Nó khẽ quay qua nhìn Quân rồi hai đứa lại khẽ cười vì “thành công”. Nhưng hắn lại thấy được. Bực bội, khó chịu, hạ chén rồi hắn đứng lên

-Không đói, đồ ăn dở

Rồi bỏ lên phòng một mạch luôn. Nó ngồi nhìn theo, có chút gì đó buồn buồn.

Chap 54: Tai nạn hóa học

Sau khi ăn xong, Quân (giành) rửa chén xong. Quân lại nói là có việc nên phải đi, chào tạm biệt Quân rồi nó lại vào trong. Nó nghĩ tới hắn, lúc nãy hắn chưa ăn gì. Tự hỏi liệu hắn có đói không nhỉ?

Nghĩ rồi nó đánh liều rót một ly sữa rồi mang lên cho hắn

Cốc… cốc…..

-………….- im re

-Này, anh có ở trong đó không vậy hả?

-………….- vẫn im re

-Chết ở trong đó luôn đi, bực mình thật!!

Nó vừa quay lưng thì nghe tiếng mở cửa, hắn bước ra, mặt lạnh băng

-Chuyện gì?

-Sao không chết ở trong đó luôn đi

Hắn không nói gì, chợt nhìn thấy ly sữa trên tay nó, hắn chợt cười, mặt gian không tả nổi

-Hôm nay đầu heo cô sợ tôi đói nên mang sữa cho tôi sao!!!

Chợt nó nhìn xuống tay mình. Ừ nhỉ! Tại sao nó lại phải mang sữa cho cái tên đáng gét đó chứ? Bất giác nó đưa ly sữa giấu sau lưng.

-Ai mang cho anh chứ! Tôi chỉ…….. chỉ…… à….. chỉ là……

-Chỉ gì mà chỉ hoài, đưa ly sữa đây

Nói cùng với hành động, hắn nhào tới giật ngay ly sữa từ trên tay nó. Mặc dù nó đã giữ chặt thật chặt nhưng hắn vẫn cướp được rồi tu hết một hơi. Nó tức tối nhìn hắn, bực mình thật. Nó dẫm chân rầm rầm xuống đất rồi đóng xầm cửa!! Kèm theo một câu

-ĐI CHẾT ĐI!!!!

Cuối cùng lại hết một ngày nữa trong quãng thời gian ngắn ngủi của đời nó

Hôm nay học hóa ở phòng thì nghiệm. Trường này có đến những 5 cái phòng thí nghiệm cỡ lớn. Học sinh không làm theo nhóm mà mỗi người tự làm riêng và tất nhiên làm đơn thì khó lấy điểm hơn làm nhóm nhiều. Nhưng chuyện đó đối với nó thì chẳng là gì cả.

Đang lò mò thận trọng tìm mấy cái thuốc hóa học để trộn lại mà theo hóa học gọi là tác dụng chất này với chất khác tạo ra chất mới thì Hoàng (cái tên ngồi bên cạnh nó) lại hất đổ cả lọ axit clohiđric (HCl). Nó giật mình rụt ngay tay lại. Cũng may là không dính lên tay không thì chết mất.

Nghe tiếng động bà cô liền chạy ngay xuống. Bả hỏi ai làm chuyện này thì cả lớp lại im bặt rồi bỗng Hoàng lên tiếng

-Thưa cô, Bảo Nhi làm đấy ạ.

-Sao……. sao…. là bạn làm sao lại nói tôi làm cơ chứ!- nó giật mình, Hoàng đổ tội cho nó

-Rõ ràng là bạn làm mà. Tôi còn thấy bạn huơ tay cố ý hất đổ- Hoàng nói dối một cách trắng trợn. Cả lớp cũng hùa theo- Bạn muốn chối hả? Lọ HCl của bạn đâu? Lọ của tôi vẫn còn đầy đây- Hoàng nói rồi lại đưa một lọ có dán nhãn HCl lên

Nó vội tìm nhưng không thấy, trong lúc hỗn độn Hoàng đã tráo của nó rồi. Chết tiệt thật, lại gặp bà hóa vốn gét nó vì nó nữa. Lần này thì nó không thoát tội được rồi. Ức chết mất thôi, nhưng nó không khóc. Nó nhìn Hoàng đầy tức giận, mặc kệ cho những lời xỉ vã đang vang lên bên tai

-MỌI NGƯỜI IM HẾT ĐI!!

Bạn đang đọc truyện trên website hetpin.net
Quân chạy tới bên cạnh nó, Quân không thể nào chịu đựng được khi nghe nhựng lời nói nó như vậy, nhưng Quân không thể nào chứng minh được rằng nó vô tội. Quân chỉ có thể làm vậy thôi

-Tôi cho 5s, ai làm thì mau nhận còn không thì đừng trách- hắn từ đâu bước tới, mặt lạnh băng miệng bắt đầu đếm – 1…..2…..3…..4…..

Và sau đó những tiếng xì xầm lại vang lên “Prince đang làm gì vậy chứ?”… “Rõ ràng là con Nhi làm mà”……. “Nó ỷ được Prince bảo vệ nên nãy giờ nhìn cái mặt nó ngang ngang thấy phát gét”… “nhà nghèo mà còn không biết thân biết phận”………… Những câu xỉ vã lại tiếp tục vang lên bên tai

-TÔI ĐÃ NÓI IM HẾT ĐI MÀ- Quân lại quát, từ trước đến giờ, đám học sinh chưa ai thấy Quân tức giận như vậy.

-Được thôi!! Đã làm mà không nhận- hắn nhìn Hoàng với đôi mắt sắc lạnh- ba của cậu làm trong công ti nhà tôi đúng không? Về mừng cho ông ấy là sắp được nghỉ hưu sớm và cậu cũng sẽ được học trường mới.

Nghe hắn nói, Hoàng mắt đầu xanh mặt nhưng vẫn không chịu nhận bởi Hoàng tin rằng không hề có bằng chứng để xác nhận tội mà mình đã làm (do cố ý)

-Nhưng…… nhưng hội trưởng…… tôi không có làm…. là cô ta làm mà

-Chắc chứ??

-Ch…….chắc

Nói rồi hắn lôi ngay cái điện thoại của mình ra. Nhắn tin cho Tuấn, trong trường này, bất cứ chỗ nào cũng có camera mật. Chỉ có hội trưởng, hiệu trưởng và những người quan trọng mới biết được còn thầy cô, các học sinh khác thì không ai biết cả.

[Nối lại đoạn video cách đây 10” ở phòng thí nghiệm 1 vào điện thoại của tôi ngay]

Tuấn là một người rất thông suốt về máy móc, chuyện này không hề khó. Chỉ cần cắt đoạn video đó và gửi qua là xong. Sau vài phút đoạn video đã được chuyển đến máy hắn.

-Bây giờ thì nhìn cho kĩ đây!!

Đưa điện thoại ra trước, mọi con mắt chăm chú nhìn vào, từng cảnh đều diễn ra rõ ràng và Hoàng không còn gì để nói nữa, cầu xin Phong rằng mình sai nhưng đã muộn.

Add Comment