[Chap 76-97] Đọc truyện Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh

[Chap 76-97] Đọc truyện Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh
Rate this post

Chap 76

Nằm đó với nỗi tức tối, nó liên miên chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Mấy tiếng đồng hồ sau, nó lờ mở mở mắt. Nhìn ra ngoài cửa sổ thấy trời cũng đã gần tối rồi (Ngủ từ trưa tới gần tối ~_~!)

Bước xuống giường và đi vào nhà vệ sinh. Hất nước lên mặt, cảm giác thật là sảng khoái và dễ chịu. Nó bước ra khỏi phòng, bụng lại kêu réo rồi, lò mò xuống tủ lạnh tìm thức ăn.

Lấy một hộp sữa, nó dốc vào miệng uống cứ như mấy bọn con trai. Cứ mải uống mà nó không để ý rằng hắn đã đứng đó từ lúc nào, mặt lạnh như băng, xác khí tỏa ra dày đặc. Giật mình, nó buông hộp sữa xuống, một chút nữa thôi là sặc chết rồi.

-Anh làm gì vậy? Làm tôi chút nữa là sặc chết rồi! Đúng là đồ điên!

Lầm bầm rủa mãi mà không thấy hắn nói gì, chợt nó cảm thấy rùng mình. Hắn vẫn nhìn nó, mặt vẫn không biến sắc. Xác khí tỏa ra khắp người, nó bất giác đưa sữa cho hắn, miệng lắp bắp

-Anh…. Muốn… muốn uống sữa sao?

-3TK là gì?

Nó giật mình, sao tự dưng hắn lại hỏi đến chuyện này? Không lẽ hắn đã biết gì rồi sao? Không được, có khi hắn chỉ là nghi ngờ thôi, vậy nên phải cẩn thận……

-Thì….. tôi đã nói rồi……là… Trung Tâm The King ấy…Anh quên rồi hả?

-Nằm ở đâu?

-Ở…….. ở……. ở trung tâm. Đúng rồi! Trung tâm The King thì phải nằm ở trung tâm!!

-Tại sao tôi đi mỗi ngày mà lại không thấy?

Hắn cứ hỏi liên tục làm cho nó rối, chẳng biết nói gì. Cứ bịa ra rồi nói đại

-Ờ……. chắc là….. Người ta dẹp rồi….. À, thời buổi bây giờ do ít nhân tài quá đó mà! Hì hì

-The Kinh hay THẦN KINH?

Ôi thôi rồi, vậy là hắn biết rồi. Chết thật! Phải làm cái gì đây chứ? Xác khí nhiều quá. Lần này thì tiêu chắc rồi!! Nhưng vẫn cố gắng để thoát tội, nó lại tiếp tục bạo biện

-Này! Tôi không có nói là thần kinh nhé, là do anh tự nói đấy! Anh tự nói anh thàn kinh đấy nhé!

Và lùi từng bước về phía sau, nó lấy đà chạy lên phòng trốn trước. Nói gì thì nói, trong tình thế này thì 36 kế chạy là thượng sách. Vội cắm đầu chạy thật nhanh. Đóng xầm cửa. Nhưng lạ là nó chẳng nghe thấy tiếng hắn chạy theo hay gọi lại gì cả!!

Chợt điện thoại vang lên bài 3 con gấu. Là tin nhắn….. tin nhắn chứa xác khí (T_T)

[Tôi cho cô 10s để trở xuống! Hậu quả khó lường!!]

Không như những lần trước, hắn không hù dọa nữa mà đưa ra một câu cứ như là kết cục luôn vậy. Ngậm ngùi mở cửa bước xuống, hắn đang ngồi cùng Duy và Long.

Đi đến đứng đằng sau với ý muốn rằng hắn không để ý thì coi như khỏi phải làm gì hết. Nhưng nào có được đâu!! Hắn buông ra một câu tỉnh bơ

-Hai đưa bây muốn ăn hay uống gì không?

Long, Duy nghe nói thì ngơ ngác hỏi

-Mày lấy cho tao uống hả? Sao tốt đột xuất vậy?

-Vậy bây giờ có uống không?

Có cơ hội thì dại gì mà không tận dụng, vậy là hai tên đó lại nháo nhào lên

-Tao uống pepsi

-Tao uống café

Dứt câu, hắn quay qua nó nói ngắn gọn

-Suối, pepsi, café

Hiểu luôn! Tức điên dại, nó ngậm ngùi đi lấy. Duy, Long mặt đơ ra vì nó răm rắp làm theo lời hắn. Một lát sau cầm lên những thứ hắn yêu cầu. Mà thật ra thì nó đâu có hiền mà để yên như vậy. Pepsi thì nó lắc lên cho đầy ga, cafe thì nó bỏ muối. Còn nước suối thì nó để im, mắc công lại chọc giận hắn thì hậu quả nó phải gánh chịu.

Đặt từng thứ lên bàn, nó giả vờ ngồi xuống xem tivi. Thật ra thì nó đã cười sẵn lúc ở sau bếp rồi, lên đây chỉ việc ngồi giả vờ như không biết gì thôi. Vậy mà vẫn không nhịn được. Tên Long thì bị nước bắn lên cả mặt và áo. Còn tên Duy thì phun ra hết, mặt nhăn như khỉ. Ôm bụng cười đến độ điên dại.

Bạn đang đọc truyện trên website hetpin.net
Hắn cũng khẽ cười nhìn hai thằng bạn bị nó cho một vố. Long, Duy nhìn thôi cụng biết là tại ai, hai tên mặt đỏ len vì giận. Nhìn nó đồng thanh hét to

-BẢO NHI!!!!!

Sau một hồi cười xong đã đời, nó bắt đầu lấy lại bình tĩnh, làm gương mặt thản nhiên trả lời

-Gì?

-Cô biết đây là nước ngọt có ga? Sao cô lại lắc lên như vậy hả?????- Tên Long vừa đưa lon pepsi lên, vừa nhăn mặt.

Tất nhiên là nó đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi, nên trả lời với vẻ mặt tỉnh bơ

-Tôi không có lắc nhé! Lúc nãy cầm lên tôi sơ ý làm rơi thôi!! Vậy nên đó không phải là lỗi của tôi

Duy thấy vậy cũng lợi dụng thời cơ lên tiếng

-Vậy cái này chắc chắn là lỗi của cô!! Café sao cô lại bỏ muối?

-Cái này có tới hai lý do: Thứ 1 là tôi không biết làm cafe, thứ 2 là….. chắc tôi cầm nhầm hủ đường thành hủ muối. Vậy nên sorry nhé!! Hì hì

Xong! Hai tên chẳng biết nói gì hơn, ngồi ngán ngẩm. Tên Long phải đứng lên thay đồ. Tên Duy thì tự đi rửa luôn cái ly, mắc công nhờ nó, nó lại đập thì khốn. Và tiếp tục ngồi thản nhiên xem tivi.

Mặc dù nó không làm gì hắn nhưng vẫn không bỏ qua cho nó dễ dàng như vậy. Nếu bắt nó làm thì sao nhỉ? Hắn chẳng thấy vui, muốn nó quan tâm hắn, cứ như là người yêu ấy. Nhưng mà làm sao mà bắt nó quan tâm hắn được! Haizzz, nếu cứ bắt ép nó như vậy thì hắn chẳng lấy điểm được mà có khi nó sẽ ghét hắn. Thôi thì bỏ qua vậy!

Một ngày nữa lại trôi qua, thật ra nó có giận gì ai. Chút xíu là nó lại quên! Trận cười hả hê lúc nãy cũng chẳng làm nó giận gì ai nữa. Chỉ sợ hai tên Long, Duy giận nó thôi!

6:45 Am

Lại phải đi học, haiz. Tự dưng thấy nhớ ba mẹ quá. Chỉ gọi điện về hỏi thăm thôi thì chẳng vơi đi thương nhớ được là mấy. Nhất định tuần sau nó sẽ về thăm ba mẹ!

Vì lấn trước lúc thi bóng chuyền với bọn Thảo Trang nó đã hứa với ông thầy là sẽ suy nghĩ lại. Bây giờ Thảo Trang đột nhiên nghỉ học nên ông thầy đã năn nỉ nó vào đội thay cho Thảo Trang đi thi.

Sau hôm nó bị bắt về, nó nghe tin đâu là gia định Thảo Trang và gia đình Lâm bị phá sản vì một thế lực nào đó làm. Nó có hỏi thì hắn nói không phải do hắn làm. Hắn hiền hơn, chỉ đuổi học bọn đó thôi. Nếu hắn không đuổi học thì hai người đó vẫn có thể tiếp tục học vì học phí đều được thanh toán vào đầu năm học. Chỉ có Nguyệt Mỹ là vẫn còn có mặt ở trường, mấy lần nó thấy con bé. Nhưng hình như Nguyệt Mỹ cố tránh mặt nó. Không biết tại sao tất cả đều bị đuổi học còn Nguyệt Mỹ thì không. Nhưng nó cũng không quan tâm lắm, thật ra thì nó thấy đuổi học là có mạnh tay quá.

Học hết buổi, nó thay đồ và đi đến nhà thi đấu. Nó đã xin ông thầy thay thế luôn cả Ly và Tuyết để cho Mi, Lam thi cùng nó. Vì Ly, Tuyết chẳng ưa gì nó, nếu thi chung mà hai người đó không hợp tác thì cũng chẳng làm được gì.

Cả bốn tên kia cũng có mặt ở đó làm cho đám con gái lại nháo nhào lên. Thật sự là không thể tin được vì bọn hắn đến mà cuộc thi lại bị hoãn lại trong khoảng 15” người ta mới dẹp được hết đám hỗn loạn. Tin được không khi mà đội của trường Sky cũng nhào đến chỗ bọn hắn! Thật là! Chắc trường Sky cũng có hotboy chứ! Chỉ có đều không ai rãnh như bọn hắn mà thôi!

Chap 77

Đối thủ hôm nay của tụi nó thật sự rất nặng kí, cả ba đều to con hơn tụi nó, chuyên nghiệp hơn cả tụi nó, và nhìn mặt mày…… bặm trợn hơn tụi nó.

Sau khi dẹp xong đám con gái mê trai, trận đấu được bắt đầu. Đội bên trường Sky đều ra những đòn rất mạnh làm cho tụi nó đỡ thôi cũng muốn hết sức, chẳng có cơ hội phản công. Nhưng nhỏ con hơn đâu có nghĩa là thua, tuy bên kia mạnh nhưng di chuyển chậm và dần dần tụi nó đã tận dụng được điều đó. Đánh theo kế hoạch là, cho bọn bên kia “tập thể dục”, chạy qua chạy lại, nhưng không được để bóng ra ngoài vạch.

Kế hoạch thực hiện khá thành công, kết thúc hiệp một, tụi nó dẫn trước đội kia 3 điểm. Bọn kia thì tức tối, trong khi đó tụi nó lại đang vui mừng với chiến thắng tạm thời của mình. Mặc dù đang dẫn trước nhưng tụi nó không hề tỏ ra khinh địch, như vậy chẳng tốt tí nào.

Đi đến chỗ bọn hắn, bọn hắn đang ngồi với cả lớp. Hôm nay cả lớp đều đến cỗ vũ cho tụi nó, chưa gì hai tên Duy, Long đã “phóng” ra, miệng thì cứ khen không ngừng “Mi giỏi quá!”….. “Lam hay quá!”, còn nó thì hai tên đó không dùng lời nói mà lại dùng hành động. Vừa bước đến, Quân đã chạy tới đưa cho nó chai nước suối miệng kèm theo một câu yêu cầu “Nhi uống đi!” rồi cười thật tươi.

Cảm ơn Quân một cái rồi nó dốc hết gần nửa chai nước. Còn hắn thì lại đưa cho nó cái khăn, chã thèm nói một tiếng. Vậy nên nó cũng cầm…. à không, nó giật lấy cái khăn rồi đi tới chỗ cái ghế ngồi, không thèm cảm ơn lấy một tiếng.

Bên đội Sky hiện giờ đang bàn một kế hoạch mới để có thể chiến thắng. Lúc mới gặp cả ba người đều không ưa tụi nó mặc dù tụi nó chẳng làm gì sai cả, nhưng bây giờ thì từ không ưa đã chuyển thành ghét.

-Bây giờ làm gì đây? Tụi nó chơi như vậy thì khả năng chúng ta thua cuộc rất cao!- Cô gái tóc cột cao nhìn vào người kia nói

-Ừ! Không ngờ tụi nó lại tìm ra khuyết điểm của chúng ta nhanh như vậy!- Vừa lấy khăn lau đi mồ hôi, cô gái kia đáp trả lại bạn mình

Nãy giờ chỉ có một người là không lên tiếng, đang trầm tư suy nghĩ gì đó. Mắt không rời khỏi tụi nó, chợt đôi môi nhếch lên một nụ cười. Phải! Vì một lí do nào đó cô ta được chọn làm đội trưởng. Và bây giờ một kế hoạch đã được định ra.

-Chúng ta sẽ không thua đâu! Tôi đã có cách

Vừa nghe cô đội trưởng của mình lên tiếng, hai người kia lại hớn hở

-Sao? Cách gì?

Nhìn theo hướng Lam đang đi, cô ta lại nhếch môi cười một cái

-Đó là kế hoạch của tôi

Sau đó đi đến nói nhỏ với một người khác. Gật đầu vài cái, cô gái đó bắt đầu bước theo Lam.

Lam đi vào nhà vệ sinh, sau khi nhỏ trở ra, chợt thấy một người đứng ngay trước cửa. Chẳng để tâm mấy, tâm bước ngang qua. Nhưng chưa kịp thì bị người kia chặn lại, khá ngạc nhiên, nhỏ hỏi

-Có chuyện gì vậy bạn?

-À… Lúc nãy có một người cần tìm bạn, người đó chờ ở chỗ kia?

-Ai vậy?

-Mình không biết, một người con trai

Lam tự hỏi không biết người đó là ai, để giải đáp thì điều duy nhất bây giờ là nhỏ phải đi theo người kia. Bước theo đến một căn phòng, nhỏ bước vào trước để xem mặt người kia, nhưng chẳng thấy ai. Vừa định quay lại hỏi, thì cánh cửa phòng đóng xầm lại

Bạn đang đọc truyện trên website hetpin.net
-Này, bạn làm gì vậy? Thả tôi ra!!

Đập cửa liên hồi nhưng không nghe tiếng động. Chắc là người kia đã bỏ đi rồi, Lam cứ tiếp tục đập cửa và kêu để mong tìm được một sự giúp đỡ. Nhưng vẫn không có ai, điện thoại, đồ đạc nhỏ đều để ở chỗ bọn hắn hết rồi. Không có cách nào để liên lạc với bên ngoài cả. Phòng thì chỉ toàn là sách, thất vọng, nhỏ ngồi phịch xuống.

Bên ngoài, tụi nó bắt đầu nóng ruột. Trận đấu sắp tiếp tục mà chưa thấy Lam đâu. Chạy đến nhà vệ sinh tìm thì không thấy. Cuối cùng thì trận đấu tiếp tục.

Tụi nó phải chọn lựa, một là thi tiếp còn hai là bỏ cuộc. Quyết định thi tiếp, chỉ còn nó và Mi. Đội hình bị thiếu, cả 2 cho dù ăn ý như thế nào cũng không thể đánh lại.

Trong khi đó cả đám bọn hắn thì chạy đi tìm Lam.

Bây giờ tụi nó muốn tập trung cũng không được. Tụi nó đang lo cho Lam, điều đó càng khiến tụi nó không thể tập trung được và để cho đội kia ghi điểm nhiều hơn.

Cho đến khi trận đấu kết thúc. Lam vẫn chưa xuất hiện, tụi nó thua nhưng chỉ thua 4 điểm thôi, nếu có Lam thì đã thắng chắc rồi. Mặc dù thua nhưng tụi nó chẳng quan tâm tới điều đó. Chạy ngay đi tìm Lam mà không để ý thấy nụ cười đắc thắng của đội kia. Không biết nhỏ đi đâu, tìm mãi mà chẳng thấy, tụi nó đành phải bước ra về.

Đi đến một căn phòng ở đầu sảnh, nó nằm ở đằng sau nhà vệ sinh. Chợt nghe tiếng đạp cửa ở hướng đó kèm theo tiếng kêu cứu của Lam. Tụi nó vội chạy tới, cửa bị khóa. Tránh xa ra một chút và chỉ với một cước, hắn đã đá sập cánh cửa.

Vừa mới thấy tụi nó, Lam đã nhào ra khóc không ngừng, nhỏ sợ bị nhốt. Mãi lúc sau nhỏ mới kể được hết mọi chuyện. Trường Sky thật là quá đáng, không ngờ lại giang xảo đến vậy. Nhốt Lam ở chỗ khuất như vậy có thể tránh được tìm thấy Lam trong lúc đang thi đấu. Duy tức lắm đòi tìm bọn đó nói cho ra lẽ. Nhưng lại bị Long ngăn lại.

-Dù sao thì mọi chuyện cũng đã qua rồi, mày làm vậy thì có ích gì đâu. Đưa Lam về nhà trước đi!

Không nói gì, Duy kìm nén cơn giận, đi đến chỗ Lam và đưa nhỏ về. Hôm nay là một ngày dài đối với mọi người cì phải lo lắng cho Lam. Và nó chợt nhớ ra một điều rằng, nó đã hứa là sẽ trả lời cho Quân trong vòng một tuần và ngay mai là ngày nó phải trả lời Quân.

Cả đêm hôm đó nó ngủ không được vì mãi suy nghĩ. Quân là một người tốt, Quân đối với nó luôn quan tâm, nhưng thật sự thì cảm giác của nó đối với Quân là tình bạn hay tình yêu? Nó không rõ điều đó.

6:30 Am

Nó đến trường và hẹn Quân, ra về nó sẽ nói điều mà nó muốn nói. Mặc dù vẫn chưa biết nên trả lời như thế nào. Nhưng vì đã nói với Quân là một tuần thì đúng một tuần nó phải trả lời

Năm tiết học trôi qua nhanh chóng, cả năm tiết nó đều dùng để suy nghĩ về Quân, để có thể cảm nhận điều thật sự trong tim nó Quân là ai. Và nó đã có câu trả lời, sắp xếp hết tập vở, nó chuẩn bị đi gặp Quân ở nhà xe.

Chap 78

Ngày trôi qua nhanh chóng, tiếng chuông hết giờ vang lên. Vội bỏ hết tập vở vào cặp, hôm nay nó sẽ nói rõ mọi chuyện. Quân đã đi xuống trước rồi, lúc nó nói vói Quân rằng sẽ cho cậu iết câu trả lời, mặt Quân có chút gì đó lo lắng, và hớn hở. Nhưng dù sao đi nữa thì câu trả lời của nó đã rõ rồi, rất rõ!

Bước nhanh xuống, mong cho ngày hôm nay sẽ trôi qua thật nhanh.

-Này!

Nghe giọng hắn gọi sau lưng, nó quay lại nhưng không lên tiếng, có lẽ nó đã mệt mỏi vì phải suy nghĩ. Nhìn hắn và chờ hắn nói tiếp

-Hôm nay cô đi chơi với tôi được không?

-Đi chơi? Tôi bận rồi! Để khi khác đi, vậy nhé!

Rồi chạy luôn một mạch mà không chờ hắn nói gì cả. Nhà xe đã vắng, mà vốn dĩ bình thường nó đã vắng rồi, vì học sinh trường này toàn được đưa rước mà! Kia rồi, Quân đang đứng đựa vào chiếc AB, có lẽ trong đầu Quân lúc này đang dự đoán câu trả lời. Vì đối với Quân, nó có thể có tình cảm hoặc không! Lúc này lúc kia, không thể đoán chắc được.

Đến gần chỗ Quân, Quân thấy nó lại cười gượng gạo, rồi lên tiếng trước

-Nhi khoan nói đã! Đi với Quân đến một nơi được không?

Gật đầu, dù sao thì nó cũng chưa biết nên bắt đầu như thế nào. Ngồi lên xe Quân, lần này thì nó không hỏi đi đâu nữa! Chỉ im lặng để Quân chở nó đi thôi, gió thổi mơn man, nó muốn ngủ! Ngủ cho qua hết mọi chuyện.

Kít!!

Xe dừng lại ở khu vui chơi. Nó khá ngạc nhiên, đây là lần thứ 2 đến đây rồi!

-Quân muốn chơi tàu lượn siêu tốc nữa hả?

Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của nó, Quân cười một cái. Rồi lại chợt nghiêm mặt, nói một cách cầu khẩn

-Nhi cho Quân ngày hôm nay nhé! Hết ngày hôm nay thôi, được không?

-Ừ! Được thôi! Đi chơi xả stress, vui mà! Hì hì!

Chỉ chờ nó nói có vậy, Quân nắm tay nó kéo vào trong. Khá ngạc nhiên, nhưng nó không rút tay lại. Hắn từng nắm tay nó, lúc trong bữa tiệc. Cảm giác của hai người không giống nhau, Quân nắm tay nó chặt, hắn cũng vậy. Nhưng cảm giác khác nhau, không biết khác ở điểm nào nữa, nhưng nó cảm thấy bàn tay hắn ấm áp hơn!!

Quân kéo nó đến chiếc đu quay, chiếc đu quay vì Nguyệt Mỹ mà nó không lên được. Quân nhìn nó cười

-Lần trước đi rồi nhưng lại không được đi cùng Nhi, nên hôm nay đi lại một lần nữa xem cảm giác ra sao? Có khác với lần trước không? Quân thật sự rất muốn biết!

Và nhanh chóng mua 2 vé, lần này thì nó vọt lên nhanh chóng, sợ nếu giống lần trước nữa thì nó lại phải ngồi tự kỉ làm mặt khỉ một mình.

Chiếc vòng được xoay từ từ len cao. Quân lấy chiếc ống nhòm đưa cho nó, rồi kêu nó nhìn xuống dưới. Nó cũng cầm và cũng nhìn! Rồi lại chợt cười ha hả!!

-Quân ơi! Bạn Quân ngồi ở dưới chờ kìa!!

-Đâu?

Mặt Quân ngơ ngác, không biết nói bạn nào. Đưa cái ống nhòm cho Quân rồi chỉ tay xuống. Quân nhìn theo rồi chợt mặt méo xệch! Quay qua nhìn nó

-Bộ mặt Quân giống vượn lắm hả?

-Hè hè, cứ như hai anh em song sinh ấy!!

Rồi lại thấy Quân không nói gì, măt cứ ủ rũ! Làm nó vội đính chính

-Nhi chỉ nói đùa thôi! Đừng tưởng thật đó nha!!

-………….- im re

-Nè! Giận thật hả??

Nó từ ngồi đối diện nhảy qua ngồi cạnh Quân, cúi xuống để nhìn biểu hiện trên mặt Quân! Chợt Quân đứng lên một phát làm nó giật mình! Miệng lại cười toe tét

-Nhi là đồng loại của Quân nhé! Vậy Nhi cũng là vượn!! Hehehe!!

-Yà! Thì ra nãy giờ Quân giả vờ sao? Làm Nhi giật mình!

Và ngay sau có là nó nhào tới với một hành động là cù Quân, một hành động vô thức, như lúc nhỏ nó và Quân thường đùa với nhau. Vì nó nhào tới cộng thêm tác động mạnh, hai người dồn qua một bên và hậu quả là cái lồng chao đảo. Làm nó sợ lồng rớt nhào tới ôm Quân cứng ngắt.

Bạn đang đọc truyện trên website hetpin.net
-Này! Hết vòng rồi! Hai cô cậu làm ơn xuống dùm tôi!

Mãi lo giỡn mà vòng xoay kết thúc lúc nào chẳng hay, và nghe tiếng ông soát vé quát nó với Quân mới sực tỉnh. Quân vội đứng dậy, nó với Quân đi ra ngoài. Cơn hoảng lúc nãy làm tim nó nhói lên, cố gắng đứng đi thẳng như không có chuyện gì.

-Quân ơi, Nhi khát nước, mua giúp cho Nhi chai nước đi!

Quân gật đầu, để nó đứng đó rồi chạy đi mua nước. Vội lôi trong túi ra vỉ thuốc, từ lúc biết mình bị bệnh đến giờ, nó chỉ biết uống thuốc để giảm đi cơn đau thôi, còn việc bệnh sẽ phát tác thì nó không còn quan tâm nữa. Tách ra một viên bỏ vào miệng, điều này đối với nó thật là khó khăn, nó sợ uống thuốc mà bây giờ lại không có nước. Cố gắng nuốt trôi viên thuốc xuống cổ họng.

-Nước đây, Nhi uống đi

Chộp lấy chai nước, nó uống như muốn xua đi vị đắng trong miệng, thật là khó chịu, sao lại không có thuốc nào ngọt một chút cơ chứ? Nếu có thì lúc đó nó sẽ uống thuốc như ăn kẹo, nhai rôm rốp rồi nuốt ực một phát mà không cần nước.

-Chúng ta đi tiếp thôi!!

Rồi lại đi tiếp, hơn mấy giờ đồng hồ liền nò với Quân chơi gần hết các trò ở đây. Ăn uống đủ thứ, nhưng điều tệ hơn là nó phải uống đến 3 viên thuốc giảm đau. Chẳng hiểu tại sao cơn đau lại ập đến liên tục. Nó phải kìm nén nhiều lắm, thuốc hầu như không có tác dụng, đau thắt. Nhưng nếu không có thuốc thì chắc là nó đã ngất từ lâu rồi.

-Hết trò chơi rồi, bây giờ đi sở thú nhé!

Quân dắt nó vào cái sở thú nhỏ cạnh khu vui chơi. Ở đây không lớn như cái khu sinh thái trước, mấy con thú đều bị nhốt lại. Nhưng bù lại thì nó được xem mấy con thú, mà không phải chạy nhanh như lần trước nữa!

Rồi lại đi xem phim, đi dạo mát, mọi nơi Quân đưa nó đi đàu có cùng một điều là, hình bong hắn luôn hiện về trong đầu nó. Trời cũng chập tối nhanh, Quân đưa nó về nhà, dừng lại cách nhà hắn một đoạn, đã đến lúc rồi. Bước xuống xe, nó im lặng hồi lâu, rồi lên tiếng

-Cảm ơn Quân vì hôm nay nhé! Hôm nay Nhi vui lắm!! Cảm giác….. rất giống khi xưa! Giống như khi còn bé! Giống như chúng mình đã từng nói……… Mãi mãi là bạn thân!

Câu nói của nó như vết dao cứa vào tim Quân, Quân cố gắng níu kéo một ngày với nó chỉ để mong thay đổi được suy nghĩ và câu trả lời của nó thôi, nhưng rốt cuộc thì cũng chẳng ích gì. Phải! Đối với nó Quân chỉ là bạn, mãi mãi là vậy, vì tim nó chỉ cho phép giới hạn ở đây thôi.

Khẽ hít một hơi thật sâu, Quân cố gắng cười rồi nhìn nó

-Chúng ta sẽ mãi là bạn, bạn thân nhé! Cho dù có chuyện gì xảy ra, thì Nhi hãy gọi cho Quân, Quân luôn sẵn sàng ở bên cạnh Nhi. Nhi đừng lo cho Quân, người đẹp trai lịch lãm như Quân thì không ế đâu! Hehe, có khi Quân sẽ lấy vợ trước Nhi đấy! Lúc đó thì Quân sẽ mời Nhi làm Phù dâu!!

Nó bật cười vì câu nói của Quân, điều đó làm nó cảm thấy dễ chịu phần nào

-Được thôi! Quân nhớ đấy nhé! K mời là Nhi đốt tan nhà thờ và phá lễ cưới của Quân luôn đấy!

Rồi chợt, một cảm giác gì đó len lỏi trong long nó, nó thấy có lỗi với Quân. Bất giác tiến tới ôm lấy Quân, nó nghĩ đây là điều duy nhất mà nó có thể làm cho Quân thôi, làm cho một người bạn. Bỏ Quân ra rồi nhìn Quân một lát

-Thôi! Quân về đi nhé, tối rồi! Tạm biệt!

Quân khẽ gật đầu rồi leo lên xe phóng vút đi. Nó biết là Quân đang buồn lắm, nhưng phải chấp nhận thôi. Mong là Quân sẽ tìm được người khác tốt hơn nó. Quay đầu bước về nhà.

Chap 79

-Anh vừa đi đâu về hả?

Vừa tới trước cửa, nó đã thấy hắn đang đứng bấm mật khẩu mở cửa

Nghe giọng nói, ngừng lại vài giây rồi quay qua nó, tuông ra một câu với vẻ bất cần không ăn nhập

-Hóa ra cô không đi với tôi là vì dành thời gian đi với cậu ta sao?

-Tôi đi với Quân thì có sao? Chẳng qua là vì tôi đã có hẹn trước với Quân rồi nên mới không đi với anh được!

-Hẹn gì? Hẹn đi chơi hay hẹn đi ôm ấp?

Im lặng một chút, thì ra hắn đã thấy nó ôm Quân. Mọi chuyện lúc nào cũng phiền phức cả, nó cảm thấy mệt, mệt vì chuyện này, mệt vì hắn cứ như vậy. Khó chịu! Nhưng có gì đó nó cảm thấy muốn thanh minh cho chính mình, nó không muốn hắn hiểu lầm.

-Thật ra tôi với Quân chỉ đi chơi để nói rõ mọi chuyện thôi!

-Chuyện gì? Chuyện tình yêu?…. Nhưng dù sao thì tôi chẳng quan tâm

Cánh cửa mở ra, hắn bước thẳng, cảm thấy tức giận khi hắn luôn suy diễn mọi chuyện khi những gì hắn thấy. Phải! Nó đã xác định được vị trí của Quân trong tim nó và một điều nữa, nó cũng đã xác định được vị trí của hắn

Chạy đến chắn trước mặt hắn

-Rốt cuộc thì anh chỉ suy diễn mọi chuyện theo ý mình thôi. Anh có nghe tôi nói không chứ? Không quan tâm sao? Cho dù anh không muốn nghe nhưng tôi vẫn sẽ nói!…………. Tôi đi với Quân là vì….

-Vì cô yêu cậu ta phải không? Vậy thì đi với cậu ta đi! Biến đi là tốt nhất! Hợp đồng cũng chấm dứt rồi đấy!

Rồi hắn lại nhích qua và bước tiếp. Bây giờ nó đã hiểu cảm giác bị tổn thương là như thế nào. Thật sự những lời nói đó làm tim nó đau lắm, đau hơn cả lúc bệnh phát tác nữa. Trời không mây nhưng mưa lại rơi, mưa rơi chính lúc này, tự hỏi tại sao mưa chỉ rơi khi người ta buồn thôi chứ!

Nó đứng im, mặc cho mưa xối vào mặt. Hắn bỗng đi chậm lại, nó đang đứng ngoài mưa, nó sẽ bị cảm lạnh mất! Nhưng hắn phải dứt thôi, chân tiếp tục bước!

Chợt nước mắt lăn dài trên má, nó chưa từng nói yêu người khác, điều này đối với nó rất khó nói, thật sự rất khó. Chấm dứt, chấm dứt thôi! Tay nắm thật chặt nó quay lại dồn hết sức hét

-ĐỒ CHẾT TIỆT! TÔI ĐI VỚI QUÂN LÀ ĐỂ NÓI RÕ VỚI CẬU ẤY! VÌ TÔI VỚI CẬU ẤY LÀ BẠN VÀ VÌ……… người tôi yêu là anh!!

Giọng nó nhỏ dần, nó không biết hắn có nghe hay không nhưng nó đã nói rồi, nó sẽ không phải hối hận về sau nữa. Hắn dừng lại vài giây như để chắc rằng mình không nghe nhầm. Rồi hắn quay lại tiến thật chậm đến chỗ nó

-Vừa nói gì vậy?

-Tôi không nói lại lần thứ hai đâu đồ đáng ghét!

-Yêu tôi thật sao?

Gật nhẹ rồi nó cúi hẳn đầu xuống đất, thật sự nó rất ngượng khi phải nói những lời đó, tại sao nó lại phải ngỏ lời trước chứ? À không! Hắn mới là kẻ ngỏ lời trước, xem như đây là nó trả lời!!

Khẽ cười một cái, hắn ôm lấy nó, cúi xuống nói nhỏ

-Heo ngốc cũng biết yêu nữa sao? Nhưng dù sao thì đã nói rồi nhé! Từ nay cô là của tôi rồi đấy!

-Anh………… không thấy lạnh sao?

Tự dưng nghe nó nói một câu không ăn nhập, hắn cũng hơi bị hố. Nhưng nhận ra rằng bây giờ đang đứng dưới mưa. Nắm tay nó lôi một mạch vào nhà.

Add Comment