[Tập 1-3] Đọc truyện Bí mật tình yêu phố Angle

[Tập 1-3] Đọc truyện Bí mật tình yêu phố Angle
Rate this post

Bật mí về QUÁCH NI – CÔNG CHÚA VĂN HỌC TUỔI TEEN

Những bạn trẻ yêu thích văn học hoa ngữ tuổi teen chắc không ai lại không biết đến cái tên Quách Ni – Girlne Ya.

Girlne Ya (các fan còn gọi là Yaya) sinh ngày 5/10/1981, bắt đầu sự nghiệp sáng tác từ năm 2002, hiện cô cùng cha mẹ sống tại Thượng Hải. Cô có chiều cao khá lí tưởng – 1m68 cùng một khuôn mặt khả ái, có nhiều tài lẻ như biết chơi đàn, nhạc cụ cô yêu thích nhất là violin, piano, sáo. Và các bạn đừng quên, Yaya cũng làm một fan cuồng của manga Nhật Bản đấy.

Hiện Girlne Ya là tác giả teen nổi tiếng và thành công nhất Trung Quốc, tất cả các ấn phẩm của cô đều đạt con số một triệu bản ngay trong vài tháng đầu xuất hiện.

Các tác phẩm như: Bí mật tình yêu phố Angel, Cô nàng xui xẻo, Phép tắc của quỷ, Tạm biệt Sophis, Nhất vương cửu soái thập nhị cung, Chim sẻ ban ma … đều được các teen đón nhận nhiệt liệt và luôn đứng đầu bảng xếp hạng best-seller nhiều tháng liền. Tiểu thuyết của Yaya không chỉ xuất bản ở Trung Quốc mà còn được được cả các bạn trẻ Đài Loan, Hồng Kông và một số nước châu Âu biết đến. Tuy Girlne Ya cho ra đời rất nhiều tác phẩm, nhưng tiểu thuyết Bí mật tình yêu phố Angel mới thực sự làm nên tên tuổi của cô. Đây cũng là bộ tiếu thuyết luôn nằm trong Top những truyện tiểu thuyết tuổi teen được yêu thích nhất do các fan Trung Quốc bình chọn và đang được đề cử dựng thành phim thần tượng.

Các bạn trẻ Trung Quốc đều gọi cô bằng cái tên trìu mến Yaya – Công chúa văn học tuổi teen; Yaya – Tiểu thiên hậu văn học tuổi teen. Năm 2006, Quách Ni là người duy nhất đại diện cho các nhà văn trẻ châu Á tham dự hội thảo Bertelsmann – hội thảo về sách tổ chức tại Đức, đánh dấu bước phát triển mới của văn học hoa ngữ tuổi teen. Không chỉ là một nhà văn trẻ, Quách Ni còn hợp tác với Công ty Joustar để sáng lập nên tạp chí Huoxing Shaonu chuyên dành cho các độc giả nữ yêu thích tiểu thuyết có độ tuổi từ 13 đến 18. Tạp chí này mỗi tháng ra một số, dày gần 400 trang, giới thiệu và đăng tải các bộ tiểu thuyết tuổi teen mới nhất, đăng cả truyện ngắn của những cây viết trẻ có nguyện vọng trở thành nhà văn. Nội dung thường rất phong phú: học đường, xuyên không gian, cổ trang, giả tưởng, ma quỷ, pháp thuật…

Ấn tượng đầu tiên khi các phóng viên phỏng vấn Quách Ni là trông cô giống như một nữ sinh trẻ tuổi, dịu dàng nhưng không kém phần mạnh mẽ. Lúc phóng viên hỏi tại sao cô lại chọn con đường viết văn, Quách Ni đã không ngần ngại trả lời: “Mẹ tôi là một người làm nghệ thuật. Hồi còn nhỏ, tôi luôn mơ ước sẽ trở thành một nghệ sĩ múa nổi tiếng, nhưng không hiểu sao khi bắt đầu đi học, tôi lại rất thích viết văn. Vào đại học, tôi theo học ngành báo chí, sau đó thực tập tại đài truyền hình. Vì hồi đó lương thấp nên tôi nảy ra ý định viết văn đăng trên tạp chí kiếm thêm thu nhập. Nhưng không ngờ càng viết tôi càng say mê, càng viết càng dài hơn, mạch văn cứ thế tuôn trào!”.

Quách Ni còn nói cô thích viết văn vì thích sáng tác, thích tưởng tượng, thích khiêu vũ với ngôn từ. Các bạn biết không, ngày nào Quách Ni nhỏ bé của chúng ta đều dành hơn mười tiếng để viết văn, mỗi ngày viết đến mười nghìn chữ. Quả là một khối lượng công việc khổng lồ cần đến sự bền bỉ và cả động lực mạnh mẽ phía sau.

Quách Ni rất thích giao lưu với độc giả. Sau mỗi cuốn tiểu thuyết đều có địa chỉ E-mail của cô. Mỗi ngày, Quách Ni nhận đuợc rất rất nhiều thư của các độc giả gửi đến. Có nhiều độc giả không gửi mail cho cô mà trực tiếp viết lời bình luận trên mạng của Joustar. Dù bận rộn nhưng Quách Ni vẫn cố gắng bớt thời gian để trả lời thư. Mọi ý kiến đóng góp quý báu của độc giả, cô đều vui vẻ đó nhận.

Quách Ni sống cá tính, giàu xúc cảm, sáng tạo vượt trội, chính vì vậy cô luôn tìm tòi hướng đi mới cho những “đứa con yêu” của mình. Có lúc nhân vật của cô là một cô bé hồn nhiên, đơn giản, hướng thiện, yên phận; lúc lại bướng bỉnh, ngổ ngáo. Quách Ni không dùng cách “hành xác” nhân vật của mình để lấy đi nước mắt của độc giả. Cô luôn để nhân vật nhìn đời bằng đôi mắt trong sáng và nếu có đã lỡ nhìn nó qua khung kính của sự bi ai thì cũng học cách sống thật tích cực, có ý nghĩa.

Khi được hỏi liệu cô có ý định viết tiểu thuyết tuổi teen mãi không. Cô trả lời rất thẳng thắng:“Ước mơ, tình bạn, dũng khí và tình yêu là bốn tiền đề chủ đạo trong các tác phẩm của tôi. Tôi nghĩ không chỉ có độc giả mà bản thân tôi cũng sẽ trưởng thành. Trong thời gian tới, tôi dự định viết tiểu thuyết theo chiều hướng mới, có thể giống như kiểu Harry Potter!”.

Quách Ni từng nói rằng, nếu cô là Lọ Lem, cô sẽ không bao giờ ngoan ngoãn chờ hoàng tử đến trao đôi giày thủy tinh mà sẽ đi tìm hoàng tử của mình, tìm hạnh phúc của chính mình.

Bí mật tình yêu phố Angel 1: Lời tỏ tình bị khước từ

” Tiểu vũ….”
….
” Mình có thể làm bạn với cậu được không ?”
” Cậu là ai mới được cơ chứ ?Người vừa bẩn vừa hôi!”
“Tiểu vũ đừng để ý con nhỏ đó !”
…..
“Tiểu vũ…”
“Lại là cậu ?”
“Mình có thể làm bạn với cậu được không?”
“Tiểu vũ , đừng chơi với con nhỏ đó , nó xí tệ!”
……
“Tiểu Vũ …”
“ Tiểu vũ chạy thôi , nó lại đến kìa !”
“Mình chỉ muốn chơi với bạn vũ thôi mà !”

“Trông cậu bẩn thế!Nhất định không phải cô bế ngoan, tớ không kết bạn với trẻ hư đâu !”
“Tớ không phải là trẻ hư…..”
“Cậu chính là trẻ hư, mẹ tớ bảo thế !”
“Không ! không!Tớ không phải….”
……
Trẻ hư ! Trẻ hư !Trẻ hư !

CHƯƠNG MỞ ĐẦU

MỘT NGÀY ĐẸP TRỜI TRÊN PHỐ ANGEL

Mười năm sau …..
Vào một ngày đẹp trời , ánh mặt trời rực rỡ chiếu rọi khắp nhân gian và câu chuyện bắt đầu …
Ánh sang mặt trời len lỏi qua những vòm cây xanh mướt um tùm hai bên đường con phố Angel của thành phố Milan ,uể oải chiếu rọi xuống . Trải qua một kì thi nóng bức của mùa hè , những con ve sầu vừa bị hun cháy bức bối đâm lười nhác , kêu rồi nghỉ ,nghỉ rồi kêu , để cho buổi chiều mùa thu se se lạnh cũng phải uể oải theo .

Phố Angel tuy không dài nhưng lại rất nổi tiếng , không chỉ trong thành phố Milan , thậm chí cả tỉnh hay cả nước đều biết tiếng bởi cuối con phố này có hai trường trung học nằm trong Top 8 những trường trọng điểm của cả nước đó là Minh Đức và Sùng Dương .

Bây giờ đang là kì nghỉ hè , mọi hang quán trên dọc con phố đều vắng khách đìu hiu . Các chủ quán đáng nhẽ đang nhàn hạ ngồi trong nhà xem ti vi , đọc báo hay túm năm tụm ba đánh bài , bàn chuyện nhưng nay lại ngồi lặng lẽ để chờ đợi một điều gì đó . Chỉ có vạch ranh giới màu vàng ở chính giữa con phố thì cứ trải dài thẳng tăm tắp .

“ Này , bà đoán xem năm nay là trường nào ?” Có giọng nói khe khẽ vang lên trong một cửa tiệm trên phố .
“ Ông hỏi tôi thì làm sao tôi biết được !Đợi lát nữa là biết ngay thôi !Cố nhẫn nại một chút vậy !” Một giọng nữ nhỏ nhẹ trả lời câu hỏi vừa nãy …
…….
Bầu không khí trầm mặc lại khi tiếp tục bao trùm lên con phố Angel .

Phòng họp trường trung học Sùng Dương cũng bao trùm một bầu không khí im ắng , căng thẳng . Tất cả giáo viên lớp 12 ngồi ngay ngắn , nín thở nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đặt trên bàn .
“Reng !Reng !Reng…!”

Tiếng chuông điện thoại inh tai nhức óc làm cả gian phòng giật mình theo dây chuyền . Hiệu trưởng thôi hít một hơi dài , vươn tay nhấc chiếc điện thoại trên bàn : “ALô ..Tôi là ….Vâng…vâng ….cảm ơn !”

Hiệu trường Thôi trịnh trọng đặt điện thoại xuống bàn , quay người ngước nhìn lên bức tượng chủ tịch hội đồng quản trị . Các giáo viên do chỉ nhìn thấy lưng hiệu trưởng Thôi nên không rõ vẻ mặt lúc này của ông , tâm trạng nặng nề hơn, tất cả cúi đầu.

Nhưng khi họ ngẩn đầu lên thì thấy hiệu trưởng Thôi bình thường luôn giữ vẻ nghiêm nghị lại…mà lại nở nụ cười khóe miệng , tay ra dấu hình chữ V về phía bức tượng của ngài chủ tịch .

Bạn đang đọc truyện trên website hetpin.net
Sau đó ông ta lập tức thu lại nụ cười , quay lưng, đứng trước bàn tròn trong phòng họp , nói bằng giọng trầm trầm đầy sức hút .
“Trong một năm qua , các thầy cô đã vất vã nhiều , trường chúng ta năm nay đạt được thành tích rất tốt, mong các vị trong năm nay sẽ tiếp tục cố gắng , bây giờ xin mời cô kỉ lên phân công công việc …”

Hiệu trưởng Thôi vừa nói xong bèn thong thả bước ra khỏi phòng , để lại sau lưng là các giáo viên đang bàn tán sôi nổi :

“ Tốt quá rồi , vậy là năm nay chúng ta đã thắng trường Minh Đức , kết quả giờ là hòa 4-4 đúng không nhỉ ? Chúng ta thừ thắng xông lên có khi sẽ giành được số 23 phố Angel ấy chứ ? Mọi người cố lên !”

“ Alô, đài truyền hình thành phố đúng không ? Đúng , đúng rồi ! Năm nay trường Sùng Dương chúng tôi thắng …Vâng, chúng tôi muốn bao toàn bộ chương trình ‘ Qùa tặng âm nhạc ’ của tháng sau ….”

“Nhanh lên …chuẩn bị xe tuyên truyền cho tôi . Xe buýt và xe taxi cũng không được bỏ qua và phải viết khẩu hiệu trước xe là : Nhiệt liệt chúc mừng trường Sùng Dương đã toàn thắng trong kì thi đại học vừa qua .

“ Banner và poster tôi dặn cậu , cậu đặt làm đã sắp xong chưa ? sao ? vẫn chưa xong ? cậu đem đến ngay cổng trường cho tôi !”
……

Hiệu trưởng Thôi đứng trên tầng thượng trường học , lắng nghe tiếng pháo nổ đùng đoàng vọng lại từ các cửa hiệu nằm trên phố Angel phía bên trường Sùng Dương . Chiếc ô tô đi thông báo “ tin chiến thắng “ cũng hừng hực khí thế lao vút khỏi sân trường …

Ngược lại , ở xa xa , sự vắng lặng đang bao trùm lên Minh Đức , cả ngôi trường là một bầu không khí ảm đạm như khuôn mặt nghiêm nghị của hiệu trưởng Bạch Ngưng .

Bạch Ngưng…

Nghĩ đoạn , hiệu trưởng Thôi lại mỉm cười .

Trường Sùng Dương & Minh Đức đã cạnh tranh với nhau bao nhiêu lâu rồi ?

Có phải bắt đầu từ việc hai trường thương lượng với nhau từ chin năm trước , trường nào thắng sẽ được thừa hưởng khu biệt thự cố số 23 phố Angel .

Hay là từ khi hiệu trưởng trường cũ tách trường trung học Minh Dương thành Minh Đức và Sùng Dương để giao cho ông và Bạch Nhưng .

Hay là từ lâu hơn nữa ? từ khi hai lãnh đạo trẻ tuổi của hai phân viện trường Minh Dương có chí hướng khác nhau ?

Hiệu trưởng Thôi đắm chìm trong mớ hồi ức xa xưa…

“ Em không hối hận chứ ?”
“ Từ trước đến nay tôi không biết hối hận!”
“Được ! vậy tôi sẽ cho em biết hối hận là như thế nào !”

…..

“ Hiệu trưởng Thôi ! hiệu trưởng Thôi !”Cô kỉ Linh Mộc thở hổn hển chạy lên tầng thượng .” Tôi đã lien hệ với đài truyền hình rồi , buổi nói chuyện tối nay ngài sẽ là nhân vật chính .”

“Lại là một năm sôi động đây, phải không cô Linh Mộc ?” Hiệu trưởng Thôi lại nhếch miệng cười….

“Dạ….cái gì ….ạ ?” Cô Kỉ tưởng mình bị hoa mắt .

“ Không có gì …đi nhanh thôi ! Muộn là không tốt đâu !”

“ Vâng!”

Tiếng bước chân của hai người xa dần , xa dần…Chỉ còn lại tiếng loa phát thanh từ chiếc xe tuyên truyền của trường Sùng Dương đang vang vọng khắp hang cùng ngõ hẻm của thành phố Milan:

“ Tin sốt dẻo đây ! tin sốt dẻo đây ! Trong kì thi đại học vừa qua trường Sùng Dương đã đứng đầu toàn thành phố , thắng lợi tuyệt đối !”

CHƯƠNG 1

CÂU CHUYỆN CỦA KHỈ ĐỘT VÀ HỔ

“Trong núi không có hổ khỉ đột liền xưng vương . Ta Tô Hựu Tuệ sinh ra để tiêu diệt lũ khỉ đột vênh váo các ngươi! Chúa ơi !Xin ngài hãy tiếp cho con thêm sức mạnh !

“ Lễ khai giảng của trường Minh Đức bắt đầu …..”

“ Vâng , sau đây xin một tràn pháo tay giòn giã nhất , nồng nhiệt nhất để chào đón bạn Tô Hựu Tuệ , người đã đỗ vào trường ta năm nay với kết quả rất cao : 799 điểm . Xin bạn tiết lộ chút “ bí kíp “ học tập của mình ….”

MC vừa dứt lời , cả sân động rộ lên những tràng vỗ tay nhiệt liệt .

Tôi nghển cổ nhìn MC . Ngay cả cô hiệu trưởng Bạch Ngưng từ trước đến giờ nổi tiếng với biệt danh “ mặt sắt “ ấy thế mà khi nhìn tôi cũng gật đầu mỉm cười trìu mến .

Hà hà hà hà….Hay lắm …

Tôi tràn đầy kiêu hãnh từ trên ghế đứng dậy , dáng đi thướt tha qua các hang ghế của những học sinh khác đang ngồi trên sân vận động , đi thẳng về phía khán đài .

Hai chân thon dài , dáng người mảnh mai , mái tóc đen nhánh , nước da trắng mịn , chưa kể tôi đã luyện đến mòn chân kiểu đi uyển chuyển “ diều bay ó lượn “, dù không gây “shock rớt hàm ” thì cũng đủ làm người khác phải trầm trồ khen ngợi .

“Là con nhỏ đó đấy ! Tô Hựu Tuệ ! Oài , chỉ thiếu có một điểm là đạt điểm tuyệt đối…..”

“ Này , này , nhìn kìa , học sinh ưu tú của trường Minh Đức năm nay có khác……”

“Xinh phết !Nhìn xinh quá đi mất !Xem ra mình chọn đúng trường rồi !”

…..

Hô hô hô hô hô ! mở to con mắt ra chưa ? Được lắm !Ta vẫn chưa giở hết tuyệt chiêu ra đâu !

Bất chợt tôi nhìn xuống các fan , duyên dáng vuốt mái tóc đen bóng đầy quyến rũ của mình nở một nụ cười kiểu nàng Monalisa …

“ Bis bis!Tô Hựu Tuệ !Tô Hựu Tuệ ”

“Tách !tách !tách !”

“Huh u hu……hu…bạn ấy đẹp như nữ thần ý , mình xúc động quá !”

Tiếng vỗ tay gào rú rồi cả tiếng chụp hình bằng máy di động vang lên tới tấp trên sân vận động .

Hơ hơ hơ hơ hơ ..ha ha ha ha…..hơ hơ hơ hơ ….

Nữa đi! Khen ta nữa đi !Thần tượng ta nữa đi ! Lũ con trai tự cao tự đại ngu si kia !

Tô Hựu Tuệ ta đây tài năng “ găm ” đầy mình , mĩ nữ xuất chúng đệ nhất thiên hạ , đứng bên các ngươi chẳng khác nào bong hoa nhài cắm bãi phân trâu .

Đúng , phải thế chứ !Hay lắm !

Ngưỡng mộ cuồng nhiệt hơn đi , tung hô nhiều nữa vào ….

Chỉ vì ngày hôm nay mà tôi đã hy sinh biết bao thời gian tươi trẻ !

Chỉ vì ngày hôm nay mà tôi đã không màng đến chuyện “tình củm” nam nữ .

Chỉ vì ngày hôm nay…..Nhớ lại những tháng cuối cùng trước khi thi tôi phải học như ngồi gà , đúng ….đúng là khóc hết nổi luôn ! Huh u huh u hu …..Cuộc sống lúc đó chẳng khác nào bị rớt xuống chin tầng địa ngục .

Nhưng mà giây phút này ….tôi ngạo nghễ đứng trên khán đài , nhìn xuống bên dưới là hàng ngàn con mắt sáng lấp lánh tràn đầy vẻ than phục !

Nghe thấy những tràng vỗ tay như sấm dậy , tôi thấy hào quang quanh mình bỗng sáng lóa , những tháng ngày học như cuốc kêu kể cũng đáng công .

Dù trong bụng thấy sương sướng , cánh mũi phập phồng muốn văng đi từng mảnh xuống khán giả , mặt chỉ muốn vênh ngược lên giời cười khoái trá , nhưng biết mình đang đứng trên sân khấu nên tôi phải cố giữ gìn “hình tượng” .

Tôi vờ bẽn lẽn tay vuốt mái tóc hơi rối , cười e thẹn nhìn xuống các fan đang muốn phát cuồng phía dưới để phát biểu những lời mà tôi đã viết đi viết lại , viết tái viết hồi rồi tập luyện đến rách cả miệng ở nhà .

“ Chào các bạn , tôi là Tô Hựu….”

“ Các bạn thân mếm , buổi lễ khai giảng của trường Sùng Dương xin được bắt đầu ……..”

Cả sân vận động đang lặng ngắt như tờ bỗng có một giọng nói oang oang trên loa vọng vào .

“ Hừ ! Loa của trường Sùng Dương đối diện có vẻ mở to quá thì phải !Ngay cả trường chúng ta cũng nghe rõ mồn một !”

Các thầy cô đứng trên khán đài nhăn mặt bàn ra tán vào .

“…..Các bạn học sinh trường Sùng Dương than mến , xin một tràng pháo tay nồng nhiệt nhất để chào đón bạn Kim Nguyệt Dạ , người đã đỗ vào trường ta với số điểm tuyệt đối ……”

Kim Nguyệt Dạ ? Điểm tuyệt đối ? Trường Sùng Dương ?
Một ngọn gió lạnh buốt thổi mấy chữ to đùng đoàng đó bay vút về phía tai tôi . Tôi khẽ rung mình .

Kim ! Nguyệt ! Dạ !

Ba chữ này cứ quanh quẩn đeo bám lấy suốt cuộc đời cấp hai của tôi . Nơi nào có thằng cha đó xuất hiện là y rằng đời tôi đi vào ngõ cụt , xui xẻo lien hoàn , dù cho đó là thi học sinh giỏi hay thi hùng biện tiếng Anh , thi sáng tác văn thơ hay bất kể là thi cái gì chăng nữa ….

“ Eo ôi ! Điểm tuyệt đối ! Điểm tuyệt đối đó bà con !”

“ Cậu ấy đỗ vào trường Sùng Dương với số điểm tuyệt đối kìa !”

Các học sinh dưới khán đài xì xầm bàn tán như cái chợ vỡ , mặt cô hiệu trường Bạch Ngưng phía trên khán đài mỗi lúc một tối sầm lại .

Tô Hựu Tuệ ! Mày phải bình tĩnh , bây giờ phải nói cái gì đó mới được . Đúng thế !

Tôi hít một hơi thật sâu cố gắng trấn tĩnh , mỉm cười dịu dàng nhìn xuống khán đài :

“ Chào các bạn ! Tôi là Tô Hựu Tuệ , tôi rất vinh dự vì được trờ thành một thành viên trong đại gia đình trường Minh Đức . Minh Đức là một trong tám trường điểm toàn quốc và cũng là niềm ước mơ ấp ủ bấy lâu nay của tôi . Được bước chân vào đây , cánh cửa trường đại học không còn xa nữa……”

Tôi đang say sưa diễn thuyết , ai dè cái loa âm to tổ chảng bện trường Sùng Dương vang lên một giọng nam sinh nghe như đấm vào tai ;

“ Chào các bạn , tôi là Kim Nguyệt Dạ ! Là một học sinh của trường Sùng Dương , chúng ta phải làm cho trường tự hào bởi có những học sinh như chúng ta …..”

Grừ….Kim Nguyệt Dạ ! Thằng cha đáng chết vạn lần !Ta không tin ngay cả bài phát biểu nhỏ nhoi ở lễ khai giảng này ta cũng thua mi !Tô Hựu Tuệ , cố lên !

“ …..Ngôi trường này giống như một mảnh đất yên bình , tôi xin hứa rằng trong thời gian ở đây , tôi sẽ dành nhiều thời gian ở đây , tôi sẽ dành nhiều thời gian và tâm huyết học tập hơn…………..”

“ …….Học không chỉ cần có thời gian và tâm quyết là đủ . Tôi không nghĩ rằng mình bỏ ra thế nào sẽ thu lại được như thế . Điều quan trọng là phải biết tìm tòi các phương pháp học tập phù hợp …..”Trên loa vẫn vang lại giọng nói của tên nam sinh đó như kiểu muốn cầm dép chọi thẳng vào mặt tôi không thương tiếc .

Kim Nguyệt Dạ ! Qủy tha ma bắt mi đi ! Ngay cả ngày đầu tiên khai giảng mi cũng muốn đối đầu với ta sao ?

Tô Hựu Tuệ ! Mày không được thua nhục nã thế này !Hừ !

Mày tuyệt đối không thể thua tên khỉ đột trụi lông đầu óc ngu si tứ chi phát triển đó !
Trong bụng tôi chỉ muốm băm vằm mổ xẻ thằng cha Kim Nguyệt Dạ , dù chưa nhìn thấy mặt hắn lần nào . Nhưng ngoài mặt , tôi vẫn tiếp tục cười hiền dịu nhìn những học sinh đang nhao nhao ở dưới khán đài .Tôi lên “cơ bụng” gào rõ to :

“……..Vâng , Bỏ ra thế nào chưa chắc thu lại được như thế , nhưng nếu không bỏ ra chút nào thì tôi chắc chắn một điều là không thu được gì hết ! ví dụ như trước đây , tôi học rất kém môn toán . Thậm chí hồi cấp hai , tôi từng thi rớt môn này .Từ đó trở đi , tôi kiên trì làm một trăm cuốn toán nâng cao . Tuy ngón tay đau đến mức bị chai cả lên nhưng thành tích thì ….”

Qủa đúng như tôi nghĩ , phía dưới khán đài ồ lên những lời ca ngợi nghe muốn sướng vỡ mũi :

“ ÁI chà , không tin nổi…..”

“Một trăm cuốn cơ á ?Tôi làm có hai mươi cuốn là tẹt ga…..”

“Ngón tay bị chai cả lên , đúng là đứng đầu trường Minh Đức có khác !”

“Rào rào rào….”Các fan phía dưới nghe thấy “ sự tích anh hùng” lẫm liệt một thời của tôi liền cảm động vỗ tay ầm lên .

Hơ hơ hơ , tên khỉ đột kia , có ngon mi “bật” lại ta lần nữa xem , mi thua đứt đuôi rồi !

Tôi còn chưa kịp thầm ăn mừng thì loa bên trường Sùng Dương lại dội lên giọng nói nghe chỉ muốn cho xơi mấy “củ đậu bay”:

“Chỉ có con chim ngu ngốc mới hung hăng bay trước mũi tên .Học tập là một niềm vui chứ không phải tu hành khổ hạnh…..”

Chim ngu ? Khổ hạnh ? Kim Nguyệt Dạ ! Mi….mi…mi….

Ngọn lửa uất hận từ chân bốc lên tận đầu tôi cháy xèo xèo .Tô Hựu Tuệ , mày không thể để thằng cha đó lên mặt như vậy . Kiềm chế ! Hết sức kiềm chế .

Chậm rãi hít một hơi thật sâu , tôi lại nở một nụ cười rất “nhà nghề” :

“ Trường Minh Đức không cần những kẻ tự cho mình là thiên tài , mà cần những con chim ngu ngốc nhưng cần mẫn . Chúng ta sẽ dùng thực tế để chứng minh nỗ lực phấn đấu trong học tập cũng là một niềm vui . Có thể biết ước mơ của chúng ta thành sự thật , đó mới là hạnh phúc thật sự !”

“Tô Hựu Tuệ tuyệt quá!”

“Nói hay lắm…..”
…….

Nhìn thấy ánh mắt khen ngợi của hiệu trưởng khán đài phía dưới như muốn nổ tung bởi tiếng vỗ tay , tôi vẫn giữ nụ cười hình bán nguyệt , gật đầu một góc ba mươi độ : “ cảm ơn ! xin cảm ơn”

Hơ hơ hơ hơ !Kim Nguyệt Dạ , mi có giỏi thì nhào “dzô”!

Kể từ giây phút Tô Hựu Tuệ này nhận được giấy thông báo nhập học của trường Minh Đức , đã quyết tâm hừng hưc một điều rằng : Trong những năm học cấp ba sắp tới , tất cả những danh hiệu đứng đầu đều phải thuộc về tay tôi,giống như hồi cấp hai oanh liệt trước kia !

Khà khà khà khà khà khà !
Bắt đầu từ bây giờ , hãy gọi tôi là “ Đông phương bất bại” Tô Hựu Tuệ tái xuất giang hồ !

YES !

“ Nghe nói cậu ý chẳng thức đêm học bao giờ , cũng chẳng đi học thêm !”

“ Thế mà vẫn đạt điểm tuyệt đối …..”

“Đúng đó ! Cậu ấy giỏi hơn Tô Hựu Tuệ trường mình nhỉ!”

“Nhưng mình thấy Tô Hựu Tuệ cũng tuyệt lắm !”
….

Tôi ngồi trong lớp , dỏng tai nghe những tiếng bàn tán xôn xao vọng lại , nụ cười hình bán nguyệt của tôi cứ đông cứng dần .

Không ngờ thằng cha Kim Nguyệt Dạ đó cũng được lòng người gớm ! Tôi cứ đinh ninh “ trận chiến” vừa rồi thắng lợi đã thuộc về mình , ai ngờ …..

Người tôi như bị tạt một gáo nước lạnh , đóng băng cả sự hưng phấn vừa rồi . Tôi chán nản nằm bò trên bàn học , đờ đẫn nhìn sách giáo khoa mới được phát .

“ Hựu Tuệ ! Bà không sao chứ ?” Bà bạn Tô Cơ nhìn tôi thương cảm . Hiểu Ảnh đứng bên cạnh ngoan ngoãn cắn ngón tay .

“ Ừm !…….Tôi không sao !
Hừ , Không…không sao mới lạ! Kim Nguyệt Dạ ta nguyền rủa mi , ta và mi quyết không đợi trời chung !

Chỉ vì muốn trở thành cái rốn của vũ trụ , tâm điểm trong mắt mọi người mà ngày nào tôi cũng phải căng mắt ếch ra học , học đến phát điên . Thế mà vẫn thua đứt thằng cha đó !Tại sao lại thế ? Tại sao ông trời lại bất công thế chứ ?

Không hiểu sao tên Kim Nguyệt Dạ cứ thích tranh giành vị trí số một với tôi ?

Thằng cha đó đúng là khắc tinh của đời tôi ! Tại sao hắn lại nhè đúng trường Sùng Dương mà vào học chứ ? Tại sao chứ ?

Hiểu Ảnh đi đến bên cạnh , mắt lúng ta lung liếng nhìn tôi , sau đó móc ở túi ra một miếng khoai tây chiên rồi bỏ tọt vào mồm .

“Hựu Tuệ , bà đừng quên tụi mình là Tuyệt Đại Tam Kiều , cái tên họ Kim gì đó chẳng là cái đinh gì !”

“ Chậc , hay là tôi đành hi sinh một chút , đi ‘cua’ tên đó rồi đá hắn, giúp bà hả giận.OK không ?”

Nhìn Tô Cơ – hot gril có sắc đẹp “nghiêng thùng đổ nước”,hung hăng làm động tác tay xử đẹp đối thủ , tôi cố gắng trấn tĩnh không thì suýt té xỉu .

Hic, chẳng nhẽ hot girl đều là một lũ đầu đất hết sao ? Đương nhiên là trừ tôi ra .

“Yeah ! Cua hắn sau đó đá bay luôn ! Hay là để Hựu Tuệ ra tay !”Hiểu Ảnh cao hứng “chõ mỏ” vào làm tôi càng thấy suy nghĩ của mình sao mà đúng thế .

“Không được đâu !Hựu Tuệ bề ngoài hiền thục , đoan trang khiến tụi con trai đỗ rầm rầm , nhưng mà thật chất thì ngố rừng lắm , tính thì xuềng xoàng , dữ như chằn lửa, đã thế còn mắc chứng căm ghét tụi con trai !”

“Hiểu Ảnh , Tô Cơ , hai bà im ngay , chán sống rùi hử?”Tôi cố hết sức ghìm giọng xuống rồi lấm lét nhìn xung quanh .Phù , may mà ko ai để ý đến tụi tôi cả , không có ai nghe thấy hết…Hơ hơ hơ….

Add Comment