[Tập 8-10] Đọc truyện Bí mật tình yêu phố Angle

[Tập 8-10] Đọc truyện Bí mật tình yêu phố Angle
Rate this post

Bí mật tình yêu phố Angel 8

Tóm tắt nội dung

Sau những biến cố và sự ra đi của Lý Triết Vũ, Tô Hựu Tuệ sa sút về thành tích học tập. Cuộc đua tranh giành ngôi “đầu bảng” của ngọc nữ trường Minh Đức với Kim Nguyệt Dạ không còn. Tình cảm của các nhân vật chính cũng trở nên phức tạp: Yêu thương, ghét bỏ, giận hờn, hoài nghi… Sun, thần tượng tuổi teen, một tâm địa hắc ám dấu sau vỏ bọc thiên thần là kẻ biết rõ chuyện xảy ra trong hầm bí mật dưới ngôi nhà cổ số 23 phố Angel. Hắn hẹn Hựu Tuệ tới quán bar. Vào lúc Sun sắp nói ra sự thật thì Kim Nguyệt Dạ xuất hiện. Câu hỏi về cái chết của Lý Triết Vũ đang dần được sáng tỏ…

CHƯƠNG 01

BỨC THƯ TỚI TỪ THIÊN ĐƯỜNG

Địa Điểm:
Sân vận động trường cấp III Sùng Dương
Tường PK số 23 phố Angel
Phòng tự học trường Minh Đức

Nhân vật:
Tô Hựu Tuệ : Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Đức
Bạch Tô Cơ: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Đức
Khâu Hiểu Ảnh: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Đức
Hồ Phi Phi: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Đức
Anh Tỉnh Ngạn : Nam sinh lớp 11 trường cấp III Minh Đức
Kim Nguyệt Dạ: Nam sinh lớp 11 trường cấp III Sùng Dương
Lăng Thần Huyền :Nam sinh lớp 11 trường cấp III Sùng Dương
Bạch Ngưng: Hiệu Trưởng trường cấp III Minh Đức
Thôi Khởi Thánh: Hiệu Trưởng trường cấp III Sùng Dương
Nhã Văn: Trợ lý chủ tịch trường cấp III Minh Dương cũ

ONE
“Kính thưa các thầy cô! Thưa toàn thể các em học sinh thân mến! Trải qua 10 năm dài chờ đợi, cuối cùng hôm nay cũng đến thời khắc lịch sử mà tất cả chúng ta mong mỏi bấy lâu!”
Chú Nhã Văn đứng trên lễ đài trang trọng nằm giữa sân vận động trường Sùng Dương, cầm micrô dõng dạc tuyên bố. Hiệu trưởng Thôi và hiệu trưởng Bạch Ngưng đứng bên trái và bên phải chú Nhã Văn, vẻ mặt cả 2 đều hết sức nghiêm túc.
Dưới lễ đài, học sinh trường Sùng Dương mặc đồng phục màu đỏ, học sinh trường Minh Đức mặc đồng phục màu xanh. Tất cả đứng xếp thành từng hàng ngay ngắn.
“Trải qua bao nhiêu biến cố, nay trường Sùng Dương và Minh Đức đã được sát nhập thành một. Nhờ sự cố gắng và nỗ lực không biết mệt mỏi của các thầy cô giáo cùng các em học sinh, cả hai trường mới có kết quả tốt đẹp này…. Kể từ ngày hôm nay, chúng ta sẽ khôi phục lại tên trường cũ trước đây – trường cấp ba Minh Dương! Tạm thời trường Minh Dương sẽ do trợ lý chủ tịch – thầy Nhã Văn phụ trách quản lý chung!”
Thầy Thôi nhận lấy micrô từ tay chú Nhã Văn, tiếp lời luôn:
“Sau đây, xin mời 2 em học sinh ưu tú, đại diện cho trường Sùng Dương và Minh Đức lên phát biểu đôi lời!”
Cái gì? Đại diện cho trường lên phát biểu á? Sao cô Bạch Ngưng không thông báo trước với tôi nhỉ? Thôi tiêu rồi, tôi chưa chuẩn bị gì cả!
Tôi đứng lặng người đi khi nghe “tin sét đánh” ngang tai đó, trong lòng nóng như lửa đốt, vội vàng nhìn lên lễ đài định cầu cứu cô Bạch Ngưng. Đúng lúc đó, ánh mắt tôi bắt gặp ánh mắt cô Bạch. Ơ, sao cô Bạch lại nhíu mày thế kia? Ánh mắt của cô ấy hình như có vẻ…..
“Trước tiên, xin mời em Kim Nguyệt Dạ – đại diện cho học sinh trường Sùng Dương cũ lên phát biểu!”
Rào rào rào rào!
Cả sân vận động rộ lên những tràng pháo tay như sấm dậy. Mắt của đám nữ sinh phía dưới long lanh hình trái tim to tướng. Tim hồng như bay tung tóe khắp sân vận động.
“Chào các bạn! Tôi là Kim Nguyệt Dạ! Hi vọng sau khi 2 trường được sát nhập làm 1, mọi người sẽ cùng giao lưu, học hỏi và giúp đỡ lẫn nhau….”Kim Nguyệt Dạ nhìn xuống bên dưới, nở 1 nụ cười tràn đầy tự tin, đám fan cuồng gào rú ầm ĩ, “…..Chúng ta hãy cùng nhau nỗ lực, biến học tập thành đam mê….”
Rào rào rào rào!
Kim Nguyệt Dạ còn chưa dứt câu, cả sân vận động đã vỗ tay hưởng ứng nhiệt liệt.
Tôi nheo mắt nhìn tên Kim Nguyệt Dạ đang đứng cười tươi như hoa, giơ tay làm dáng vẫy đám fan cuồng bên dưới. Không hiểu sao, tôi chợt nhớ lại buổi khai giảng khi tôi mới bước chân vào trường Minh Đức. Hôm đó, tôi và Kim Nguyệt Dạ tuy đứng phát biểu ở 2 nơi nhưng đã có 1 màn thi đấu hùng biện nảy lửa…
Hắn vẫn giống như ngày nào, cả người như tỏa vầng hào quang chói lòa!
“Cảm ơn! Kim Nguyệt Dạ, em nói hay lắm!” Thầy Thôi mỉm cười hài lòng nhìn Kim Nguyệt Dạ bước trên lễ đài xuống. Thầy điều chỉnh lại micrô, hắng giọng nói tiếp, “Tiếp theo xin mời đại diện học sinh trường Minh Đức cũ lên phát biểu!”
Oái! Đến lượt tôi rồi sao? Tôi giật bắn mình. Mọi khi cô Bạch đều thông báo trước để tôi chuẩn bị kĩ càng, nhưng hôm nay đột ngột quá, tôi thấy hơi căng thẳng. Tôi vội vã chỉnh lại trang phục, hít 1 hơi thật sâu, chờ đợi những tiếng vỗ tay cổ vũ.
“….Mời học sinh đại diện trường Minh Đức cũ – em Tô Hựu…. À không, em Hồ…. Hồ Phi Phi!”
Rầm!
Tôi nhìn thấy 1 nữ sinh cột tóc đuôi ngựa cao vổng, 2 mắt đeo cái “đít chai” dày cộp, hí hửng chạy lên lễ đài. Nữ sinh đó chính là Hồ Phi Phi, từng là “bại tướng” dưới tay tôi. Cả người tôi như hóa đá, chết đơ tại chỗ.

Vù vù vù….

Mọi người xung quanh quay sang kinh ngạc nhìn tôi. Một trận cuồng phong vô hình thổi đến, tôi như biến thành bụi cát, bị thổi tung lên…..

“Ơ! Quái lạ thật! Hựu Tuệ, sao không phải bà lên phát biểu nhỉ?” Hiểu Ảnh há hốc mồm, hêt nhìn Hồ Phi Phi đang “diễu võ dương oai” trên lễ đài, lại nhìn đứa đang hồn bay tận mây xanh là tôi. Nhỏ ta gào toáng lên: “Hiểu Ảnh không hiểu, lần nào Hựu Tuệ cũng đại diện cho trường Minh Đức lên phát biểu cơ mà!”

Ôi! Cái con nhỏ Hiểu Ảnh đầu đất này! Bà thấy tôi còn chưa đủ tẽn tò hay sao mà còn gào to thế hả trời? Chả nhẽ bà muốn cả thế giới này biết nhân vật tầm cỡ, từng nổi tiếng như cồn – ngọc nữ Tô Hựu Tuệ này phải cun cút ngồi 1 xó, bất lực nhìn kẻ khác tranh mất vị trí danh dự sao?

“Suỵt!” Tô Cơ nổi xung lên, bịt chặt cái “mỏ quạ” của Hiểu Ảnh lại, “Ngốc! Bà im đi cho tôi nhờ!”

“Ừm…..Không sao đâu…..”Tôi cảm kích nhìn Tô Cơ. Đầu óc tôi lúc ày rối tung lên như mớ bòng bong.

Lẽ nào do đợt thi cuối kì lần trước có trục trặc gì sao? Tôi ngẫm nghĩ, nhưng khổ nỗi chẳng có chút kí ức nào về kì thi đó cả, thậm chí còn chẳng nhớ nổi thời gian vừa qua mình sống thế nào.

Quãng thời gian đó giống như 1 giấc mơ…..

“Cảm ơn bài phát biểu của em Hồ Phi Phi!” Giọng nói sang sảng của thầy Thôi vang lên cắt đứt mạch suy nghĩ của tôi. Buổi lễ sát nhập làm một đã đi đến những phút cuối, thầy Thôi tuyên bố kết thúc buổi lễ:

“Sau khi sát nhập làm 1, trường Sùng Dương và Minh Đức cũ sẽ căn cứ vào kết quả thi cuối kì trước để sắp xếp lại toàn bộ học sinh trong các lớp. Các em có thể đến xem kết quả thi và bảng phân lại lớp dán trên trường PK số 23 phố Angel. Việc phân lớp sẽ chính thức bắt đầu từ tuần sau,còn tuần này, các em vẫn học ở lớp cũ…..”

“Hựu Tuệ, bà không sao chứ?” Tô Cơ bỗng vỗ vai. Mặt nhỏ ta có vẻ rất lo lắng cho tôi, “Sao sắc mặt bà kém thế? Mệt à?”

“Tôi…” Tôi bất giác sờ tay lên mặt, cảm thấy mặt mình lạnh toát.

Lạnh quá…..Trong lòng tôi bỗng có dự cảm chẳng lành……..

Two

Trên phố Angel chật ních toàn người là người.Nhất là chỗ tướng PK,người chen nhau kín mít.
”Oái! Cậu sướng thế! Được học lớp A kìa,cùng lớp với KND hẳn hoi nhé! Khao đi chớ!”
”cậu cũng kém gì,được học ở lớp B kìa. Sau này tụi mình học khác lớp rùi…”
” hu hu hu hu!thi thoảng cậu nhớ ghé thăm tớ đấy!”
Tiếng bàn tán xôn xao khắp nơi vọng lại. Bước chân tôi mỗi lúc một chậm dần, trong lòng càng ngày càng rối bời.
Vượt qua đám người đông lúc nhúc, đứng từ xa tôi cũng có thể nhìn thấy bảng kết quả thi àmu đỏ và màu trắng to đùng được treo trên tường PK.Bảng màu đỏ là những học sinh có kết quả thi xuất sắc. Còn bảng màu trắng là những học sinh có kết quả thi kém.
“Hựu Tuệ!Hựu Tuệ! Hiểu Ảnh đây nè!”
Hiểu Ảnh độ nhiên chui ra từ đám người đông như kiến, hét lên như còi, vẫy tay liên hồi. Tôi bước nhanh về phía Hiểu Ảnh, chợt nhìn thấy TC đanh đứng thất thần bên cạnh Hiểu Ảnh.
“ Hai bà….xem kết quả rồi à?” Tôi hồ hởi vỗ vai Hiểu Ảnh.
”Ừ! Hiểu Ảnh vui lắm!k ngờ lại thi đạt!Hura! He he he…..nhưng……!
Hiểu Ảnh định nói gì đó nhưng bị TC nhéo cho 1 phát đau điếng nên im bặt.
TC hốt hoảnh nói : “ HT à, chẳng có gì đáng xem cả, tụi mình về thôi! Nhất định al2 có sự nhầm lẫn gì rồi….”
Nghe thấy TC nói vậy, cả người tôi như bị hẫng, nhưng vẫn cố tỏ ra điềm tĩnh:” TC, có phải kì thi vừa rồi tôi không phải là người được điểm cao nhất đúng không?(pà này ham hố quá)Không sao đâu, hà hà hà…..người tài giỏi như tôi thi thoảng cũng phải biết nhường cho người khác tí chút, để họ còn có đất thể hiện chứ…”
Nói xong, tôi căng thẳng đưa mắt nhìn bảng kết quả thi màu đỏ
Vị trí số 1 : Kim Nguyệt Dạ
Cái tên “KND” ở chình ình ngay vị trí đầu tiên củ bảng màu đỏ. Đã thế tên hắn còn được in đậm, bên cạnh đề dòng chữ to tướng: “Lớp 11A”. Đầu tôi đã nặng như đeo đá nay càng thấy nặng hơn.
Bất kể chuyện gì xảy ra cũng không làm ảnh hưởng đến kết quả học tập của hắn, người như thế mới là thiên tài thực sự. Vậy còn tôi thì sao? Tôi ở vị trí nào cơ chứ?
Tôi hồi hộp tìm tên mình trên bảng àmu đỏ.
Vị trí số 1……vị trí số 2……vị trí số 3….vị trị số 5……vị trí số 10……vị trí số 20
Ầm ầm ầm!
Không thể……….không thể tin được…….Cả tấm bảng màu đỏ không hế có tên tôi?
Không…..không thể như thế……….Nhất định là tôi hoa mắt nhìn nhầm rồi!
Tôi lấy hết sức dụi mắt, rồi lại mò mẫm tìm tên mình lần nữa. Lát sau tôi mới tìm thấy cái tên “ THT”
nhưng…….. nhưng tạ sao tên tôi lại ở trên bảng kết quả thi màu trắng?
Cả thế giới của tôi như sụp đổ, con người tôi như biến thành những mãnh vỡ nhỏ, bay tứ tung
Tên tôi……ở vị trí số 32 trên bảng màu trắng….là vị trí số 32…..
Rầm rầm rầm!
Tôi bỗng có cảm giác xung quanh chỗ mình đứng nổi lên 1 trận lốc lớn, cuốn tôi bay vút vào vào tấm lốc xoáy. Trong tiếng gió gầm rú, tôi không còn đứng cvũng được nữa,thấy nghẹt thở.
Đó là tôi thật sao?1 học sinh ưu tú như tôi lại có kết quả thi tệ đến vậy ư?Không đúng!Không đúng! Nhất địng không phải như thế!
”Ủa? Đúng là chuyện lạ có thật nè, THT mà lại có tên trong bảng trắng! có nhầm lẫn gì không vậy?”
” Ôi dào!, kiêu cho lắm vào bây giờ mới tụt dốc thảm thế!”
” Chứ còn gì?Chậc,”Đường xa mới biết ngựa tốt” mà. Nói tóm lại,KND mới al2 đẳng cấp nhất”
…………
Những lời bình luận, chế giễu, bàn ra tán vào như những mũi gai nhọn tua tủa, đâm thẳng vào tấm thân vốn đã đây thương tích của tôi. Chân tôi mềm nhũn ra, chới với, ngã chúi về phái TC. Tai tôi vang lên tiếng la hét ầm ĩ của Hiểu Ảnh.
” HT…..HT,bà đừng sock quá! Hiểu Ảnh học cùng lớp với bà mà, lại còn cả Tiểu Huyền Huyền nữa. Tụi mìnhc ùng học lớp 11E mà!”(Hiểu Ảnh có khác,phục sát đất luôn!)
Cái gì?Tôi…tôi chỉ có tểh vào lớp E sao? Lại còn cùng lớp với nhỏ Hiểu Ảnh đầu đất và tên khỉ ngố LTH nữa chứ!
”HT! bà không sao chứ?” TC vội nện 1 nhát vào đầu Hiểu Ảnh(pà này chơi ác),trừng mắt với nhỏ ta, “Hiểu Ành! Bà thôi đi!” (tội Hiểu Ành wá)
”Ư….Hiểu Ảnh chẳng muốn xa TC đâu! Tại sao chứ?Hiểu Ảnh ứ chịu đâu,Hiể Ảnh muốn học cùng lớp cới TC kia!”
”Hiểu Ảnh! Bà có ngậm mồm vào không? Tôi dán băng dính vào mồm bà bây giờ!”
Sao cơ?TC học ở lớp A? chứng tỏ nhỏ ta là 1 trong những người có tên trong bảng đỏ.
Tôi ngẩng đầu ngạc nhiên nhìn TC, rồi lại nhìn cái bảng màu trắng chói mắt…tôi chợt nảy ra ý định đâm đầu vào tường PK tự vẫn luôn cho đỡ mất mặt….
”Keng keng keng! Uỳnh uỳnh uỳnh!” tiếng chiêng trống gõ loạn xạ từ xa vọng lại.
Lúc tôi kịp định thần lại thì…Hơ, lạ thật!Sao lại có mưa nhỉ? K đúng, hình như có vật gì đó đang nhè nhẹ rơi xuống…A! là cánh hoa màu trắng!
”Mỗi năm xuân sang, liễu rủ soi bóng lên hồ, tình thơ ý họa mê đắm lòng….Baby HT, cuối cùng e cũng xuất hiện!” Tôi vẫn còn đang ngẫn ngơ nhìn những cánh hoa trắng muốt rơi rơi, trước mặt bỗng hiện lên khuôn mặt e lệ của Anh Tỉnh Ngạn.
Tên khỉ chập cheng đó nháy mắt phóng tia lửa điện về phìa tôi, trên ngực hắn còn cài một bông hoa trắng
“Anh…Anh Tỉnh Ngạn….Anh lại bày trò….gì nữa đây?” TC và HA mắt trón mắt dẹt nhìn bộ mặt rất nghiêm túc của Anh Tỉnh Ngạn.
”Ôi! Baby HT của anh sao hôm nay tiều tụy thế này?haiz, cũng chẳng trách, gặp chuyện k vui ai cũng thế cả thôi! Nhưng xin e hãy tin anh,a sẽ k vì thế àm ghét bỏ e đâu?” đúng lúc mọi người đang mắt chữ A mồm chữ O nhìn, tên Anh Tỉnh Ngạn nhanh như chảo chớp, chìa ngay tay ra túm chặt lấy tay tôi.
Tôi giật nảy mình, lùi về phía sau mấy bước, muốn hẩy tay hắn ra, Nhưng hắn túm chặt quá, đã thế mắt hắn còn ngấn lệ nữa chứ.
”Anyway, mọi chuyện rồi sẽ qua thôi!” thằng cha Anh tỉnh Ngạn điên khùng đó sụt sùi lấy tay chấm nước mắt, rồi 1 tay đặt lên vai tôi, 1 tay chỉ về phía bầu trời đen ngòm,”e hãy nhìn xem, ánh sáng mặt trời rực rỡ thế kia! Ngọn lửa tuổi trẻ sẽ bùng cháy, ngọn gió thanh xuân sẽ lại thổi. Tất cả sẽ bùng cháy, những ngọn cỏ mọc ở chân núi Alpes, bắt đầu sinh sôi nảy nở….”
Tôi đang trong tâm trạng hụt hẫng,chán nản, vừa nghe hắn nói xong bỗng sững người ra. Lúc lâu sau tôi mới nhìn về phái tay ATN chỉ.Ối má ơi…
K biết từ lúc nào trên phố Angel mọc ra 1 tấm poster to như con gà mái ghẹ.
Tấm poster đó dài gần 10mét, in cảnh đẹp mê hồn ở chân núi Alpes.Nhưng nổi bật nhất trên đó vẫn là hàng chữ in đậm màu đỏ chói :
Chúc thiếu gia ATN và tiểu thư THT có chuyến du lịch hàn gắn tâm hồn thật ngọt ngào

1 chiếc xe hơi thể thao sành điệu màu đen bóng, dài gấp đôi những xe hôi thể thao thông thường, đậu ngay dười tấm posrer khổng lồ đó. Tài xế mặc cả bộ vest màu đen, thắt cà vạt chỉnh tề, đứng bên cạnh xe vẫy tay chào chúng tôi.
Mọi người đổ dồn về, quây kín mít xung quanh chúng tôi.
”nhìn xem, chơi trội! hừ, kết quả thi tệ thế mà còn bày đặt du lịch àhn gắn tâm hồn cơ đấy?”
”phải đấy! thi kém vậy mà k biết đường cố gắng, chỉ biết ăn chơi nhảy múa cho sướng!”
Tôi im lặng nhìn bộ mặt hào hứng của tên ATN. Trời , giá như có cái lỗ nẻ nào để tôi chui xuống. Nhờ có HA và TC trợ giúp, nhân lúc thằng cha ATN chập cheng đó vẫn còn đang tự đắm chìm trong hạnh phúc, tôi lén lút rời khỏi.

ấy bà nói xem liệu nó có thể sống yên ổn nữa không?”
“Kể ra cũng đáng thương thật…. Ôi, không ngờ sau vụ đó, Tô Hựu Tuệ lại thảm thế này!”
Tôi có để ngoài tai những câu nói móc mỉa, giễu cợt đó, chạy thật nhanh về phía lớp học. Nhưng tôi vẫn không thể né tránh được những cặp mắt tò mò, khinh khỉnh. Tôi cố trốn tránh = cách nhắm chặt mắt lại, chỉ mong mình phút chốc tan biến khỏi thế giới này. Vậy mà tôi vừa nhắm mắt lại, phía trước lại hiện lên tấm bảng màu trắng đáng sợ:

Bạn đang đọc truyện trên website hetpin.net
Vị trí số 32: Tô Hựu Tuệ
Tại sao lại thành ra thế này? Từ trước đến giờ tôi luôn là một trong ba người đứng đầu ở bảng đỏ, vậy mà cũng có ngày bị bêu tên trên bảng trắng, đã thế lại còn bị phân học lớp E nữa chứ. Lúc thi tôi đã làm cái gì vậy?
Tôi cố gắng nhớ lại, nhưng đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Thời gian chầm chậm trôi qua.
Hiểu Ảnh và Tô Cơ cũng có qua lớp tìm tôi mấy lần. Mỗi tội tôi đều tìm cách lảng tránh hoặc có gặp thì nói chuyện qua loa cho xong. Cả người tôi giống như chìm trong đầm lầy nhơ nhuốc. Đầm lầy đó cứ từ từ nhấn chìm tôi xuống. Cảm giác thoi thóp khi đứng trước cái chết thật đáng sợ.
“Tô Hựu Tuệ, có thư!”
Trước mắt tôi bỗng xuất hiện một bức thư màu trắng, trên phong bì thư có in hình chiếc lông vũ.
Lúc tôi ngước đầu lên, người đưa thư đã biến mất từ lúc nào.
Chiếc lông vũ màu trắng muốt… giống như màu trắng của thiên đường…
Tim tôi đập thình thịch. Tôi ngồi thẳng người, bắt đầu ngắm nghía kĩ càng phong thư.
Trên thư không hề có tem, số bưu chính, cũng chẳng đề tên người gửi là ai. Ở giữa thư có nét chữ rất ngay ngắn, rõ ràng, được viết = mực đen:

To: Tô Hựu Tuệ

Nét chữ này nhìn rất quen. Hình như … tôi đã từng trong thấy ở đâu đó.
Trong đầu tôi chợt nảy ra một ý nghĩ kì lạ, khiến tim tôi như bị bóp nghẹt lại.
Tôi chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, hai tay run run vội vã mở phong bì, lấy bức thu ra đọc.
Giấy viết thư màu vàng nhạt, đường viền xung quanh hình răng cưa, thoang thoảng mùi mực thơm. Có vẻ như người gửi đã cần thẩn xé nó từ 1 cuốn sổ xinh xắn nào đó ra…
Trong đầu vừa loé ra ý nghĩ đó, tôi đã vội vàng đi tìm đáp án trên bức thư…
Nét chữ ngay ngắn lại rõ ràng..
Đúng rồi! Đúng rồi! Là cậu ấy! Không thể nhầm được!
Cầm bức thư mà tay tôi cứ run lẩy bẩy, máu nóng dồn hết lên não, mặt tôi nóng bừng lên, mạch máu ở cổ và tim cùng đập dữ dội.
Tôi hít một hơi thật sâu, lấy tay bịt chặt miệng, cố gắng trấn tĩnh lại, sau đó vội vã đọc.
Ngày X tháng X năm X

Thời tiết: nắng
Đi học, tan học rồi lại quay về nhà, cuộc sống đơn điệu của tôi như thế ngày nào cũng lặp đi lặp lại. Cuộc sống của tôi luông bình lặng như vậy, dường như chẳng có chút gì mới mẻ cả. Việc duy nhất tôi có thể làm là mỉm cười đối mặt với tất cả.
Từ nhỏ đến lớn, “môn” tôi học giỏi nhất có lẽ chính là “mỉm cười”.
May mà bên cạnh tôi còn có Dạ và Huyền, nhờ họ mà tôi nhận ra được cuộc sống này còn nhiều điều mới mẻ. Đó cũng là niềm vui lớn nhất của tôi. Hôm nay. Dạ “thuyết phục” tôi đóng giả con gái đến Happy House làm nhà tiên tri.
Và cũng đúng hôm nay một điều bất ngờ đã đến.
Vì lời đề nghị của Dạ mà tôi tình cờ gặp được một cô gái khá thú vụ.
Thực ra tôi đã gặp cô ấy trên phố Angel. Lúc đó cô ấy bị Huyền bắt nạt. vì không muốn giẫm vào vạch vàng ranh giới, cô ấy đã cố lấy tay bám chặt vào lan can lưới bảo vể để đi.. Trông cô ấy lúc đó giống như một con thiên nga trắng bé nhỏ nhưng kiên cường. Và cũng chính khuôn mặt đáng yêu nhưng mạnh mẽ đó đã làm cho một góc đã chết trong trái tim tôi khẽ rung động. Lần đầu tiên tôi chủ động giúp đỡ một cô gái không hề quen biết, cảm giác đó thật tuyệt!
Rất nhanh, tôi và cố ấy lại gặp nhau trong Happy House/ Không hiểu tại sao, trong người tôi chợt có cái cảm giác là lạ khó tả. Tôi chưa kịp hiểu đó là cảm giác gì thì nó đã vụt biến mất.
Dạ và cô ấy hình như biết nhau, ánh mắt Dạ nhìn cô ấy khác hẳn bình thường.
Tôi thử tiên đoán vận mệnh cho cô ấy. Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt vô cùng kinh ngạc, khiến tôi thấy khó xử quá. Cuối cùng, tôi tặng cô ấy một chiếc thẻ bài may mắn, coi như chúc cô ấy luôn vui vẻ và may mắn!
Hi vọng tôi sẽ còn được gặp lại cô ấy.
Giúp tôi vượt qua vạch màu vàng phân cách… Xam vận mệnh giúp tôi… Tặng tôi chiếc thẻ bài may mắn…
Lý Triết Vũ… Đây là nhật kí của Lý Triết Vũ! không thể nhầm được! Những việc xảy ra ở trong đây chỉ có tôi và cậu ấy biết thôi!
Lẽ nào… lẽ nào đây là bức thư Lý Triết Vũ gởi từ trên thiên đường xuống cho tôi? Lý Triết Vũ… Lý Triết Vũ! Là cậu thật sao?
Nhìn mảnh giấy nhật kí của Lý Triết Vũ. tim tôi như bị xẻ ra thanh trăm mảnh.
Những kí ức ngày xưa ập về dồn dập như tháo đỗ. Nụ cười dịu dàng của Ltc, mọi động tác cử chỉ của cậu ấy… đều quay vòng vòng trong đầu tôi. Tôi cố gắng kìm nén để không bật khóc, nhưng nước mắt vẫn hối hả tuôn ra, lăn trên má rồi rơi xuống bàn học.

“Hựu Tuệ! Bà … bà sao vậy?” Giọng nói của Tô Cơ vang trên đỉnh đầu tôi. Tôi giật mình, gấp vội bức thư đó lại rồi nhét vào trong ngăn bàn, lấy tay lau nước mắt.
“Bà vẫn còn buồn chuyện phân lớp với kết quả thi à?” Trước mặt tôi bỗng xuất hiện một chiếc khăn giấy trăng tinh. Tôi ngẩng đầu lên. Tô Cơ nhìn tôi với ánh mắt quan tâm, “Khóc nhè trong lớp hế này chẳng giống công chúa Hựu Tuệ mà tôi biết tẹo nào!”
“Là… là bụi bay vào mắt tôi đấy chứ!” Tôi ngượng ngùng nhận lấy tờ khăn giấy, lau mặt.
“Thật ra thì…” Tô Cơ ngồi xuống bên cạnh tôi, giúp tôi cuốt lại mái tóc rối, “… Tôi cũng chẳng dám tin là mình được phân vào lớp A. Có lẽ là nhờ trước đợt thi, mm tôi đích thân kèm cặp… À mà Hựu Tuệ nè, cuối tuần này trường mình yêu cầu tất cả những học sinh có tên treong bảng trắng đi học thêm đấy! Hôm đó tôi cũng muốn đi học cùng bà và Hiểu Ảnh, có được không?”
“đi học cùng?” Tôi ngạc nhiên nhìn Tô Cơ.
“Ừ! Tuyệt Đại Tam Kiều từng thề là bất kể làm việc gì cũng quyết sống chết có nhau, cùng tiến cùng lùi còn gì! Hì hì hì!” Tô Cơ nháy mắt với tôi, ánh mắt tràn đầy quyết tâm, “Và lại tôi cũng muốn đi học thêm cho mở mang đầu óc!”
“Tô Cơ..” Tôi thấy xúc động vô cùng, khẽ gật đầu.

Four

“Hu la la! Hu la la! Chúng ta đi học thêm! Chúng ta đi học thêm thôi!”
“Hựu Tuệ…. Bà nện ngay cho một nhát vào đầu nó để nó ngậm mồm lại cho tôi nhờ! Đáng ngất nó rồi tôi với bà cùng chuồn! Tôi chịu hết nổi rồi!” Chúng tôi đi đằng trước Hiểu Ảnh. Tô Cơ cả người run lên, vịn tay trái vào vai tôi, nói như sắp hết hơi.
“Ừm…” Trong đầu tôi lúc này chỉ toàn nhớ lại chuyện bức thư hôm trước, chẳng để ý Tô Cơ nói gì nữa.
Tại sao tôi lại chạy đi khắp nơi hỏi ai là người chuyển bức thư đến cho tôi nhưng lại chẳng có ai biết nhỉ? Sao trên thư không có dấu bưu điện, cũng không đề tên người gửi? Rốt cuộc ai đã gửi bức thư này cho tôi?
Lẽ nào… lẽ nào đây là bức thư gửi từ thiên đường xuống?
“Đến nơi rồi! He he he!” Hiểu Ảnh hí hửng chạy bổ đến chộ tôi và Tô Cơ, chỉ tay về phía trước hét um lên, làm tôi đang trầm tư suy nghĩ bỗng giật nảy mình.
“Tiểu Huyền Huyền! Hiểu Ảnh đến rồi nè!” Tôi ngẩng vội đầu lên, nhìn thấy Hiểu Ảnh lao như bay về phía trước như vận động viên chạy 100m.
Một trận gió khẽ thổi tới, cuốn theo cả tiếng hét như bị kích động của Hiểu Ảnh.
Cái gì? Tiểu Huyền Huyền?
“Lăng Thần Huyền! Kim Nguyệt Dạ!” Tô Cơ đứng bên cạnh cũng hét lên kinh ngạc.
Tôi tò mò căng mắt ra nhìn thì thấy 2 bóng dáng quen thuộc.
“Sao họ cũng đến nhỉ?” Tô Cơ ngơ ngác nhìn tôi, lẩm bẩm.
“He he… Hiểu Ảnh đã bí mật điều tra trước rồi! Vì Tiểu Huyền Huyền tham gia lớp học thêm này nên Hiểu Ảnh cugn4 đến tham gia cùng! He he he he!” Hiểu Ảnh lắc lấy lắc để tay của Lăng Thần Huyền, ánh mắt đắm đuối nhìn tên đó. Đã thế nhỏ ta còn ngoác miệng cười như con ngố, mắt lấp lánh hình trái tim.
Nhìn bà bạn Hiểu Ảnh chỉ thiếu chút nữa nhỏ nước dãi thòng lòng, tôi và Tô Cơ lạnh toát sống lưng.
“Này! Cô làm cái trò gì thế? Có buông ra không thì bảo!” Lăng Thần Huyền tránh Hiểu Ảnh như tránh bệnh truyền nhiễm. Cả hai chơi trò đuổi bắt, chạy vòng vòng quanh Kim Nguyệt Dạ.
“Tôi đi cùng Huyền đến đây học cho vui! Ồ, mà sao bé Hựu Tuệ cũng đến đây vậy?”” Kim Nguyệt Dạ cười nhăn nhở nhìn tôi, “A! Hay là bé biết hôm nay tôi cũng đến đây nên vờ mượn cớ đi học cùng mọi người để gặp tôi?”
“Tôi…” Tôi đang đinh phản bác lại hắn, ai ngờ bị tên Dạ cướp lời luôn, vừa mở mồm đinh nói lại đành im bặt.
Híc! Chẳng nhẽ vụ tôi có tên ở bảng trắng hắn không hề biết sao? Sao lại làm ra vẻ tỉnh bơ, không biết gì hết vậy? Hay là hắn bị mất trí nhớ? Giá như tất cả mọi người đều bị mất trí nhớ thì tốt biết mấy…
“Không phải thế! Vì kì thi lần trước, Hựu Tuệ chỉ đứng thứ 32 trên bảng trắng, nên hôm nay mới đến đây học thêm cùng Hiểu Ảnh và Tô Cơ!” Hiểu Ảnh nhanh nhảu nói chen vào.
Ối giời ơi! Bà bạn Hiểu Ảnh thân yêu lại còn nhấn mạnh vào 2 chữ” bảng trắng” nữa chứ! Tôi vội trừng mắt với Hiểu Ảnh, nhắc nhỏ ta ngoan ngoãn im miệng lại.
“Tiểu Huyền Huyền đừng chạy mà! Đợi Hiểu Ảnh đã!”
Hừ… Đúng là bó tay với nhỏ ta. Có lẽ trên thế giới này chỉ có mỗi mình nhỏ ta là không đọc được ánh mặt của người khác.

“Bé Hựu Tuệ! hôm nay tôi là gia sư kèm bé đó! Mau cúi chào thầy đi chứ!” Thằng cha Kim Nguyệt Dạ hống hách ra mặt với tôi.
Tôi tức tối quắc mắt nhìn hắn Hắn ta ngồi bên cạnh tôi, điệu bộ thảnh thơi, vắt chân đọc tạp chí hài nhảm. Thật không ngờ lại học thêm theo kiểu một kèm một. Mà số tôi đen đủi, khi không gắp trung tên Kim Nguyệt Dạ.
“Hơ hơ hơ hơ… bé Hựu Tuệ nè, tôi thấy trong đây có câu nói này hay lắm!” Tên Kim Nguyệt Dạ nhìn tôi không chớp mắt, sau đó đột nhiên lấy tay chỉ một đoạn trong tạp chí. Mắt hắn hấp ha hấp háy.
“Là câu gì?” Tôi buột miệng hỏi.
“Thì bé tự xem đi!”
“Thầy giỏi có trò hay.” Tôi đọc rõ ràng từng từ một.
“Hơ hơ hơ! Cảm ơn bé Hựu Tuệ đã khen tôi!” Thằng cha Kim Nguyệt Dạ sướng đến vỡ mũi, lại còn làm dáng lấy tay vuốt tóc.
Á á á á á! Sao tôi lại tự thừa nhận mình là học trò của hắn cơ chứ, lại còn gọi hắn là thầy. Tôi chợt nhận ra mình mắc lỡm hắn thì đã quá muộn. Tên Kim Nguyệt Dạ cười khoái trá.
“Hơ hơ hơ hơ! Bé Hựu Tuệ đáng yêu quá!” Lát sau hắn ngừng cười, nhìn tôi chằm chằm, “Chà, nhớ ngày xưa tôi vs bé suốt ngày khẩu chiến với nhau! Công chúa Hựu Tuệ yêu dấu!”
Tôi thộn người ra nhìn Kim Nguyệt Dạ, nhận thấy nụ cười của hắn dần trở nên dịu dàng hơn… cảm giác này thật quen thuộc…
Dường như cố che giấu sự bối rối của mình, tôi vội vã mở ba lô, lấy cuốn vở ôn tập ra. Nhưng ánh mắt tôi lại dán chắt vào “Bức thư gửi từ thiên đường”. Tôi vừa mói bình tma6 được đôi chút, nay đầu óc lại hỗn loạn, như bị cuốn vào một vòng xoáy vô cùng đáng sợ.
“Bé Hựu Tuệ. bé phải luyện nhiều dạng toán kiểu này vào!”
“…” Có đúng là bức thư đó do Lý Triết Vũ gửi không? Hay là ai đó bắt chước nét chữ của cậu ấy…
“Bé Hựu Tuệ, còn cả mấy bài này nữa, thi hay gặp lắm! Phải nhớ kĩ đó!”
“…” Nếu là do người khác bắt chước, thì cũng không thể biết nhiều chuyện như thế được…
“Bé Hựu Tuệ này, 5’ nữa chung ta sẽ học Tiếng Anh nhé… Hựu Tuệ!”
Kim Nguyệt Dạ đột nhiên nói to làm hồn tôi đang lơ lửng trên không bỗng giật mình quay lại. Tôi cố gắng thoát khỏi những ý nghĩ mông lung. Lúc định thần lại thi phát hiện Kim Nguyệt Dạ đang nhìn tôi chằm chằm.
Hắn thở dài, ánh mắt chán nản. Khi nhìn thấy tôi hơi lúng túng, hắn khẽ cười: “Nếu bé vẫn chưa tập trung được thì chúng ta làm lại để thi lần trước nhé! Nào, bé thử suy nghĩ câu hỏi đơn giản này xem! Hiểu Ảnh cũng bảo là dễ!”
“Được!” Tôi ngẫn người ra rồi gật đầu, lẩn tránh bằng cách cúi đầu xuống viết linh tinh vào tập nháp.
Tích tắc… Tích tắc…
Thời gian chầm chậm trôi qua, lúc này chỉ còn nghe thấy tiếng bút viết “xoạt xoạt” trên giấy.
Làm thế nào mới tìm được cậu ấy đây? Làm thế nào mới chứng mình được là cậu ấy luôn ở bên cạnh? Chỉ dựa vào bức thư đó sao? Không…
“Hựu Tuệ!”
Chỉ đến khi Kim Nguyệt Dạ gọi to tên tôi, tôi mới sực tỉnh. Không biết từ lúc nào Kim Nguyệt Dạ đã đứng lù lù ngay trước mặt tôi.
“Hựu Tuệ! Câu này chọn đáp án nào?”
“…” Tôi không hiểu Kim Nguyệt Dạ đang nói gì.

Add Comment